Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Bài học Cha dạy! ( Chữ Tâm trong công việc)

Bạn kiếm sống bằng những gì bạn nhận được, nhưng bạn tạo dựng cuộc sống bằng những gì bạn cho đi - Winston Churchill

Gia đình tôi có truyền thống kinh doanh. Tất cả bảy đứa chúng tôi đều phụ việc nơi cửa hàng "Tiệm tạp hóa của chúng tôi" ở Mott, thuộc tiểu ban Bắc Dakota. Mott là một thành phố nhỏ kế bên các cánh đồng. Chúng tôi bắt đầu công việc bằng những việc vặt như: phủi bụi, sắp xếp các quầy hàng, gói đồ và khi lên cấp được cha giao phó cho việc tiếp khách hàng. Vừa phụ việc chúng tôi vừa quan sát, chúng tôi đã học được rằng kinh doanh có ý nghĩa lớn lao hơn là bán buôn kiếm sống.

Tôi luôn ghi nhớ một bài học. Lúc ấy gần đến lễ Giáng Sinh. Tôi đang học lớp tám và mỗi tối tôi phụ sắp xếp gian hàng đồ chơi. Một hôm có một chú nhóc khoảng năm, sáu tuổi vào cửa hàng chúng tôi. Em mặc cái áo khoát màu nâu với vai áo đã sờn rách và lấm lem. Tóc em lởm chởm và một chỏm tóc dựng đứng nơi đỉnh đầu. Giày em vẹt đế và dây buộc giày thì đứt. Tôi thấy chú nhóc có vẻ nghèo khổ, quá nghèo để có tiền mua bất cứ món gì. Em đi dạo xem khắp gian hàng đồ chơi, nhấc thứ này thứ nọ lên ngắm nghía, rồi cẩn thận đặt xuống trở lại chỗ cũ.

Cha tôi từ trên lầu đi xuống đến bên chú nhóc. Đôi mắt ông lấp lánh và đôi má lúm đồng tiền của ông sâu xuống với nụ cười ông dành cho em. Ông nhẹ nhành hỏi ông có thể giúp gì cho em. Em nói em muốn mua một món quà Giáng Sinh cho em trai mình. Tôi thật ấn tượng về phong cách của cha tôi đối xử với em trân trọng như với một khách hàng người lớn. Cha tôi nói em cứ thoải mái chọn. Và em đã làm như vậy.

Sau khoảng 20 phút săm soi, cuối cùng em cẩn thận cầm một chiếc máy bay, bước đến bên cha tôi và hỏi:

- Thưa ông, cái này giá bao nhiêu ạ?

Cha tôi hỏi lại:

- Cháu có bao nhiêu tiền?

Chú nhóc xòe tay ra. Tay em lấm lem bẩn vì nắm chặt các đồng tiền, gia tài của em, quá lâu. Đó là các đồng xu tổng cộng được 27 cent. Giá chiếc máy bay em chọn là 3 đô 98 cent

Cha tôi mỉm cười và trả lời em:

- Vừa đủ đấy cháu.

Và thế là giao dịch được thỏa thuận.


Lời cha tôi trả lời em vẫn vang bên tai tôi.

Trong khi gói quà cho em tôi không ngừng suy nghĩ về những gì tôi vừa chứng kiến. Khi em ra khỏi cửa hàng, tôi không để ý đến cái áo rách và lấm lem, mái tóc bờm xờm, hay sợi dây cột giày bị đứt. Trong mắt tôi chỉ có hình ảnh một em bé rạng rỡ với báu vật của mình.



(L.V. Steiner)

Cái Tâm là gốc của thành công

Nhớ nhé các bạn trẻ, cái tâm, cái đức chính là nền tảng cho mọi thành công đích thực..............Các cụ ta vẫn nói “có đức mặc sức mà ăn”, càng ngày ta càng thấy câu nói đơn giản này có ý nghĩa to lớn

Trong chúng ta ai cũng có một công việc trước hết để kiếm sống, sau là làm giàu. Có người thành công, có người thất bại. Có người rất hài lòng, có người bất mãn, có người coi đó chỉ là một bước tạm thời trong lúc “quá độ”. Và ai cũng mong muốn sẽ thành công. Nhưng mọi người đã làm việc ra sao? Kết quả thế nào?

Một chị giúp việc tốt bụng làm trong một gia đình ở Hà Nội đã 9 năm, chị được chủ nhà rất tin tưởng, thân thiết như ruột thịt. Ngoài mức lương luôn khá hơn những “đồng nghiệp” xung quanh một chút, chị còn được mua bảo hiểm xã hội để sau này về già có lương hưu.

Nhưng cũng ra Hà Nội làm giúp việc, một cô bé mới 16 tuổi đã giết chết chủ nhà một cách dã man nhằm cướp của, để rồi bây giờ nhận mức án 18 năm tù. Cha mẹ đau lòng, xã hội nhức nhối, và tương lai của cô sau này sẽ ra sao?

Một cậu sinh viên Bách Khoa mới ra trường làm lập trình viên trong một công ty tin học. Bắt đầu với mức lương “phó bình dân”, chẳng hề gì, cậu cần mẫn học hỏi đàn anh để hoàn thành bằng được trách nhiệm của mình. Chẳng bao lâu sau cậu thành thạo mọi việc, dự án cậu quản lý chẳng ai phải phàn nàn. Sau 8 năm, bây giờ cậu là một trong những trụ cột “cứng” rồi, không những lương thưởng cao công ty còn chia cổ phần để gắn bó với cậu lâu dài.

Cậu này có cô bạn cùng lớp đại học luôn tự coi mình là “ngôi sao tương lai”, đi xin việc ở đâu cũng khoe khoang về những khả năng “hơn người”. Bởi vậy khi nhận được công việc bình thường cô cho rằng không “xứng tầm”. Sau khi làm một thời gian chẳng có gì thay đổi, cô kết luận “sếp” không biết đánh giá “đúng chất” con người, cô tìm một công ty khác. Nhưng lãnh đạo của công ty mới hình như cũng không biết “nhìn nhận”, chẳng mấy chốc cô lại chán. Rốt cuộc, 8 năm trời nay cô chạy hết công ty này sang công ty khác, vào Nam ra Bắc đủ cả, cứ lâu lâu lại thấy cô lãnh lương “thử việc”. Cô cũng chán ngán cảnh này tới stress và thường than vãn với mọi người là “không hiểu sao số tôi đen thế”. Có bạn nào giống cô ấy không? Xin thưa rằng số phận chỉ tạo hoàn cảnh còn quyết định kết quả xấu tốt ra sao là do con người chúng ta suy nghĩ và hành động có đúng đắn hay không mà thôi.

Có ông chủ 8x cũng “số đen”, vừa lĩnh án 9 năm tù. Bản thân tôi đã từng có vài lần tiếp xúc, đó là một chàng trai thuộc diện thông minh, năng động, khả năng ngoại giao, kinh tế đều được. Có lẽ nhờ đó cậu nắm bắt được tâm lý muốn kiếm tiền “vừa nhanh, vừa dễ, vừa nhiều” của thiên hạ nên cậu đã “tạo điều kiện” cho họ. Chương trình đầu tư tài chính đa cấp hưởng lãi cao (nhưng kết quả là mất cả chì lẫn chài) của cậu chỉ trong một thời gian ngắn đã thu hút mấy ngàn nhà đầu tư gửi tiền vào. Tôi thấy tiếc cho đời cậu, có tài mà vận dụng không đúng chỗ, kết cục thê thảm hôm nay là điều hiển nhiên. May mà pháp luật sớm phát hiện ra cách “làm ăn” này và “thu xếp” cho cậu được ngồi “đúng chỗ” của mình cho tới khi bóc xong 9 quyển lịch.

Những ông chủ làm ăn bốc giời, hớt váng, hoặc bất chấp lương tâm, đạo lý (cho ra đời những sản phẩm rởm, những dịch vụ làm khốn khổ người sử dụng, trở thành mối nguy hại cho xã hội) thì những đồng tiền trái đạo này sớm hay muộn cũng phản chủ, cũng tan tành bởi quy luật cuộc đời. Các bạn trẻ hăng hái làm giàu đừng quên rằng chỉ những sản phẩm, dịch vụ tốt, có ích cho con người, cho xã hội mới tồn tại được lâu bền và đem lại sự giàu có, thành đạt đích thực cho các bạn.

Cuộc sống có những quy luật không thể đi ngược lại. Thực tế đã chứng minh ông trời chẳng cho không ai cái gì. Ta được cái này thì mất cái khác, đúng với những công sức, tâm huyết mình bỏ ra.

Người làm công bình thường (lương “ba cọc ba đồng”) thì ít lo nghĩ, có thời gian tận hưởng cuộc sống. Chỉ vất vả lúc chưa xong việc thôi, cứ hết giờ làm là thoải mái vô tư. Tài năng và công sức cống hiến tới đâu chỉ hưởng tới đó. Vận mệnh của công ty đã có “sếp” chịu trách nhiệm, mình cứ lương thưởng đầy đủ là êm ru, nhưng cuộc sống chỉ đều đều như vậy và không phù hợp với những người muốn tiến thân, muốn đổi đời... Biết chấp nhận và bằng lòng như vậy là ổn và hạnh phúc.

Còn các ông chủ thì chẳng bao giờ có khái niệm hết giờ, xong việc hay nghỉ ngơi thực sự. Nhìn họ bình thản vẻ bề ngoài thôi, trong đầu bề bộn lo toan và công việc. Ai đã từng trải qua mới hiểu việc đưa một sản phẩm hoặc một dịch vụ mới ra thị trường, rồi phát triển thành một thương hiệu mạnh nó “xương” như thế nào. Những người thành công quả là đáng khâm phục, họ phải đổ bao nhiêu công sức, thời gian, trí tuệ, tiền của mới có được thành quả mà mọi người nhìn thấy. Và họ luôn thèm cái cảm giác “như bác nông dân cày xong thửa ruộng”, được ăn thấy ngon miệng, ngủ ngon giấc, đầu óc không phải phân tán, ưu tư. Làm gì cũng có cái giá của nó là thế đấy.

Khi chúng ta chọn cho mình con đường tương lai không cần phải cố “đua” theo một trào lưu nào, hãy để cuộc đời cho công việc mình yêu thích và có khả năng thực sự, để bạn có niềm đam mê, thấy mình đã quyết định đúng, nếu thất bại cũng không hối hận. Và trước hết phải có tâm, có đức, có lòng nhiệt huyết, có trách nhiệm thì việc gì cũng mang lại thành công. Không phải ai cũng tìm được đúng ngành học, đúng hướng đi ngay từ đầu. Bạn cứ hoàn toàn tự tin chuyển đổi sang việc khác phù hợp với mình hơn. Chẳng có nhẽ gì mà chỉ mấy năm học đại học là quyết định cả cuộc đời (những sáu, bảy chục năm sau đó) phải “theo nghề”. Hiện nay số người làm không đúng ngành học ban đầu và đã thành công rất nhiều, người ta vẫn có câu “tay trái to hơn tay phải” mà!

Nếu bạn trẻ nào chọn con đường làm chủ thì hãy xác định đó là cả một quá trình vất vả, gian nan, đã đam mê rồi thì quyết đầu tư tới cùng, phải kiên trì làm bằng được. Nếu chọn con đường trở thành một người làm công thì dù ở đâu cũng hãy vận dụng hết tài năng, tâm huyết, để trở thành “cây cổ thụ” trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Cả hai lựa chọn trên đều có cơ hội thành công và thất bại như nhau.

Mỗi người có một sự nghiệp riêng, làm công hay làm chủ cũng vậy, quan trọng là ai sẽ thành công? Cho dù làm gì cũng chỉ là một “con đường” mà bạn lựa chọn, không có con đường nào tốt hơn, vấn đề là ai sẽ đi tới đích?

Thành đạt không quan trọng là bạn làm thuê hay làm chủ. Theo tôi, trả lời được những câu hỏi dưới đây là ổn rồi:

(1) Việc bạn đang làm có chân chính, lương thiện không ?
(2) Việc đó có đúng với khả năng và ước vọng của bạn không ?
(3) Bạn đã suy nghĩ và làm việc hết mình chưa ?
(4) Sản phẩm (hoặc kết quả công việc) của bạn đã tốt nhất chưa ?
(5) Thu nhập có xứng với công sức bỏ ra hay không ? và bạn đã làm hết lòng để xứng đáng với thu nhập đó chưa?

Các cụ ta vẫn nói “có đức mặc sức mà ăn”, càng ngày tôi càng thấy câu nói đơn giản này có ý nghĩa to lớn, đúng đắn và sâu sắc. Hơn bao giờ hết, câu nói này rất phù hợp và cần được nêu cao trong xã hội ngày nay, đặc biệt là với những bạn trẻ đang xây dựng sự nghiệp tương lai, bằng con đường nào cũng vậy.

Sưu tầm
"số phận chỉ tạo hoàn cảnh còn quyết định kết quả xấu tốt ra sao là do con người chúng ta suy nghĩ và hành động có đúng đắn hay không mà thôi"

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Ghế xoay

Ghế xoay đem đến sự thoải mái tự do khi bạn muốn thư giãn nhưng ghế xoay đem lại cảm giác chông chênh khi bạn ngồi làm việc và bạn có nguy cơ mắc bệnh gai cột sống.

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Không thể.... Có thể....

Khi bạn nghĩ mình không thể làm được gì thì hãy có gắng làm tất cả những gì mình có thể ... Bạn có thể sẽ nhận lại được một kết quả, còn hơn bạn không thế nhận lại được gì!

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

Có đam mê, có nghề vững chắc

Đại học không phải là con đường duy nhất - suy nghĩ không mới mẻ ấy không hẳn đã nhận được sự đồng thuận xã hội suốt thời gian dài. Nhưng nay xu hướng chọn học nghề của người trẻ đã bắt đầu được ủng hộ nhiều hơn...

Tại buổi giao lưu “Tài năng trẻ giỏi nghề” sáng 3-10, Thành đoàn TP.HCM đã tặng 40 máy tính để thành lập các điểm tuyên truyền, phổ biến kiến thức khoa học công nghệ và truy cập Internet cho các bạn trẻ tại các huyện ngoại thành của TP. Số máy tính này trích trong nguồn vận động từ chương trình “Máy tính cũ - tri thức mới”. Dịp này, Trường CĐ nghề iSpace đã trao tặng 26 suất học bổng học nghề bác sĩ thực hành máy tính (66 triệu đồng) cho các bạn trẻ khó khăn của một số quận huyện tại TP.HCM.
Không phải ngẫu nhiên mà nhiều bạn trẻ tìm đến với buổi giao lưu tài năng trẻ giỏi nghề do Trung tâm Phát triển khoa học công nghệ trẻ (Thành đoàn TP.HCM) và Trường CĐ nghề iSpace tổ chức.


Nguyễn Phúc Hưng và Chu Tiến Dũng - hai huy chương vàng của hội thi tay nghề ASEAN, chứng chỉ nghề quốc tế tại Canada về công nghệ thông tin và thiết kế web - có mặt tại buổi giao lưu thoải mái và tự tin. Hưng đến với cuộc thi nghề chỉ vì nghe nói nếu được chọn đi thi sẽ ra Hà Nội, như vậy sẽ có cơ hội vào lăng thăm Bác, điều cậu từng mơ ước mà chưa làm được. Với Dũng, theo học hệ cao đẳng công nghệ thông tin chỉ vì không đủ điểm vào trường mình yêu thích: ĐH cảnh sát.

Theo học chính tại trường chuyên về mạng, Hưng đã chủ động tìm nơi học để trang bị thêm cho mình kiến thức về phần cứng, bởi cậu tự biết “khó có công ty nào lại trả lương cho người chỉ chuyên về mạng, người chỉ chuyên về phần cứng, như vậy sẽ không hiệu quả bằng một người biết cả hai kỹ năng đó”. Chủ động tìm đến Bệnh viện máy tính iCare để học nghề, tranh thủ cơ hội thực hành các tình huống, “trị bệnh” thực tế cho máy tính giúp Hưng tích lũy cho mình nhiều điều ở trường chưa biết hết. Dũng cũng thế, tốt nghiệp chuyên về phần mềm nhưng cũng đang mày mò theo đuổi thêm phần cứng chỉ vì “làm bác sĩ máy tính mà không trị được bệnh cho máy tính thì cũng không ổn lắm”.

Dũng chia sẻ: “Khi không vào được ĐH, chẳng có gì phải thất vọng vì sẽ còn rất nhiều chọn lựa phía trước, cứ khám phá và đi tới chắc chắn sẽ tìm được điều mình tìm”. “Cứ mạnh dạn theo đuổi và đầu tư hết mình cho nghề mình yêu thích chắc chắn bạn sẽ có kết quả tốt, quan trọng nhất là phải có đam mê” - Hưng nhắn nhủ.

Một câu hỏi gửi lên cho Hưng: “Hiện nay, các công ty thiết kế web mọc như nấm sau mưa, làm sao để cạnh tranh với đối thủ?”. Hưng bảo rằng không lo lắm chuyện cạnh tranh vì thật ra công việc này tại VN chỉ mới phát triển vài năm gần đây. “Quan trọng nhất với nghề thiết kế web là giao diện và code. Tôi luôn cập nhật các xu hướng mới về web của thế giới vì điều này gần như thay đổi hằng ngày” - Hưng cho biết. Trước câu hỏi “Để thành công với nghề lập trình cần yếu tố gì?”, Dũng trả lời: “Sự nhanh nhạy, khả năng sáng tạo, thông minh thôi chưa đủ mà còn phải thật sự đam mê, yêu và chuẩn bị tâm lý vì áp lực công việc khá cao”.

Ông Tạ Văn Doanh - tổng biên tập báo Giáo Dục TP.HCM - cung cấp thông tin về chương trình học bổng “Nhất nghệ tinh” mà ba tờ báo: Giáo Dục TP.HCM, Tuổi Trẻ, Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn cùng phối hợp thực hiện. Ông thông tin: “Dù khó đáp ứng hết mọi nhu cầu nhưng nếu bạn có đam mê, thật sự yêu thích và muốn học một nghề nào đó, cứ mạnh dạn gửi hồ sơ cho chúng tôi để làm ứng viên xin học bổng”.
QUỐC LINH

Quan điểm của một nhân viên thành công

Có nhiều người thăng tiến rất nhanh trên con đường sự nghiệp, nhưng cũng có không ít người mãi mãi chỉ dậm chân tại chỗ. Tại sao vậy? Bởi hai dạng người này khác nhau ở chỗ đó là: Quan điểm, thái độ làm việc.
Chúng tôi xin giới thiệu 10 quan điểm của một nhân viên thành công, hy vọng từ đây các bạn có thể rút ra được gì đó cho bản thân.

1. Tôi quyết định vận mệnh của mình
Nếu bạn luôn chờ đợi một điều gì đó thú vị đến với bạn cũng như sự nghiệp của bạn, có thể bạn sẽ phải chờ trong một khoảng thời gian dài, cũng có thể là chẳng bao giờ xảy ra. Những người thành công luôn tự quyết định số phận, tìm kiếm và tạo nên những điều thú vị cho chính họ. Vậy, hãy cố gắng suy nghĩ về sự nghiệp của mình theo một cách khác, bạn sẽ tạo nên bức đột phá cho sự nghiệp của bạn.

2. Mọi thứ đều có thể
Bạn nghĩ mình không có cách nào để sở hữu vị trí phó giám đốc. Nếu bạn suy nghĩ như vậy, thì đúng là bạn không thể leo đến vị trí đó. Hãy nhớ một điều, nếu bạn bạn nghĩ mình không thể, bạn sẽ không thể làm được. Luôn giữ vững quan điểm “tôi nghĩ mình có thể”.

3. Nhiệm vụ nào cũng cần hoàn thành tốt, dù là rất nhỏ
Bạn không biết khi nào bạn được chú ý. Đây là lý do tại sao khi làm gì bạn cũng nên làm đến nơi đến chốn. Bạn sẽ ghi điểm với sếp hơn nếu luôn làm việc chăm chỉ, và chú ý đến từng chi tiết. Vì vậy, nếu lần sau bạn có thấy công việc thật nhỏ nhặt và chẳng đáng quan tâm, hãy nhớ là có khi sếp đang quan sát bạn đấy.

4. Cần xây dựng mối quan hệ với tất cả mọi người
Tại sao bạn cứ phải nổi sung với các đồng nghiệp, trong khi bạn hoàn toàn có thể chan hoà với tất cả mọi người. Bạn nghĩ rằng chẳng có nghĩa lý gì khi xây dựng mối quan hệ với thư ký của sếp? Thế thì bạn đã nhầm to rồi. Hãy cư xử đẹp và xây dựng mối quan hệ với tất cả mọi người, biết đâu trong tương lai những mối quan hệ này lại có ích cho bạn.

5. Làm việc với một niềm đam mê
Nếu bạn làm việc như thể đó là việc bạn phải làm, không nhiệt huyết, không đam mê, chắc chắn kết quả công việc sẽ không như điều bạn mong muốn. Thực tế, công việc không hoàn toàn phù hợp với sở thích của bạn. Tuy nhiên, một nhân viên thành công luôn làm việc với một tình yêu đối với công việc, một sự nhiệt tình cho dù đó là việc gì.

6. Không chỉ là điều bạn biết, mà còn là cách bạn thể hiện
Quan hệ rộng rãi là một yếu tố quan trọng dẫn đến sự thành công của một người, không chỉ là những người trong công sở mà còn hơn thế nữa. Bạn cần thiết lập cho mình những mối quan hệ chuyên nghiệp. Mời đồng nghiệp ra ngoài ăn trưa, tham gia các sự kiện, bữa tiệc sau giờ làm để mở rộng thêm các mối quan hệ.

7. Tôi có thể làm gì khác nữa?
Khi bạn có thể quyết định vận mệnh của mình, tức bạn phải tìm cách để cải thiện những kỹ năng, nâng cao đẳng cấp. Tình nguyện tham gia các dự án mới, học những kiến thức mới phù hợp thị trường, giúp đỡ đồng nghiệp sau giờ làm. Một nhân viên thành công không chỉ hoàn thành công việc của riêng mình và ra về, họ luôn tìm những cách thức mới để nâng cao kỹ năng và khẳng định mình.

8. Thất bại là mẹ thành công
Bạn có cảm giác một số người không bao giờ phải nếm mùi thất bại, sự thật là ai cũng mắc phải sai lầm. Sự khác biệt giữa những người thành công và không thành công chính là cách họ đối mặt và giải quyết thất bại. Những người thành công luôn vượt qua thất bại, rút ra bài học và tiếp tục vươn lên.

9. Tôi tự hào về bản thân
Bạn đang chờ đợi một ai đó trong công ty nhận ra tài năng và sự cố gắng của bạn? Không phải chờ đợi gì đâu, đã đến lúc tự thưởng cho mình một lời ca ngợi. Hãy đứng lên và nói về những thành tích cũng như những đóng góp của bạn cho công ty. Những người thành công luôn biết chỉ ra những thành tích của mình mà lại không có vẻ gì là khoe khoang.

10. Tôi luôn tìm kiếm những cơ hội mới
Đúng vậy, một thái độ lạc quan, tích cực, cầu tiến là yếu tố dễ nhận biết của một nhân viên thành công. Anh ta luôn để ý, lắng nghe, để tâm để tìm kiếm những cơ hội mới để thử sức và khẳng định mình. Có một sự thật là bạn không bao giờ biết được khi nào bạn sẽ khám phá ra một cơ hội có thể thay đổi cả sự nghiệp của bạn. Vì vậy đừng bao giờ ngừng tìm kiếm những cơ hội mới.

Tầm thường và thanh cao

Chọn người để kết nối, hợp tác làm việc... nên theo những tiêu chí nào về cảm xúc? Những dấu chỉ khác biệt nào về cảm xúc nói lên bản chất nhân văn của đối tác?

Thời gian gần đây, trên thị trường lao động bậc cao, giới săn đầu người (head hunter) chú trọng lựa chọn nhân sự theo các tiêu chí của EQ (Emotional Quotient - chỉ số cảm xúc). Không như chỉ số IQ đơn thuần đo lường về trí lực, EQ ngoài việc đo cảm xúc còn đo cả tâm lực và trí lực dưới dạng trí tuệ của tâm hồn hoặc thông minh trong cảm xúc (Emotional Intelligence).

Một cuộc thăm dò của công ty tư vấn quản lý hàng đầu thế giới A.T.Kearney cho thấy ngày càng có nhiều doanh nghiệp (và cả những nơi mai mối tình duyên) đã lo thu hút đầu tư chủ yếu bằng chỉ số EQ. Trên tất cả, họ coi trọng cái tâm của con người khi lựa chọn nhân sự đối tác.

Qua thực tiễn đối chứng khi chọn người, dùng người đạt hiệu quả thấp hoặc cao, giữa các nhà tâm lý, nhà quản lý và nhà doanh nghiệp đã có sự trùng hợp khi đưa ra các tiêu chí phân loại và đánh giá nhân sự. Theo đó, họ vạch rõ sự khác biệt giữa người tầm thường và người thanh cao về mặt cảm xúc trong ứng xử và trong công việc. Từ sự khác biệt ấy sẽ dẫn tới chất lượng và hiệu quả thấp hay cao khi hợp tác.

Dưới đây là 10 tiêu chí khác biệt, họ căn cứ vào đó để đào thải hay lựa chọn người:

1. Người tầm thường dễ nổi giận.
Người thanh cao biết kiềm chế.

2. Người tầm thường khoái nhìn hình thức.
Người thanh cao muốn biết nội tâm.

3. Người tầm thường thích danh xưng bên ngoài.
Người thanh cao chú trọng đến thực chất.

4. Người tầm thường ưa định kiến, cố chấp.
Người thanh cao biết khoan dung, rộng lượng.

5. Người tầm thường coi nụ cười là xa xỉ.
Người thanh cao xem nụ cười là thân thiện.

6. Người tầm thường thích hoài niệm và ôm chặt quá khứ.
Người thanh cao thích nỗ lực để hướng tới tương lai.

7. Người tầm thường vô cảm khi thì giờ trôi qua.
Người thanh cao bức xúc khi thì giờ bị chết.

8. Người tầm thường tìm lạc thú khi hưởng thụ.
Người thanh cao tìm khoái cảm khi cống hiến.

9. Người tầm thường mua sắm những thứ mình ưa thích.
Người thanh cao chỉ mua những thứ mình rất cần.

10. Người tầm thường kín đáo xài “chùa” tài sản chung.
Người thanh cao lặng thầm vun vén cho công quỹ.

Những cảm xúc tiêu cực (như nổi giận, đố kỵ, hiềm khích...) bao giờ cũng gây áp lực đẩy EQ xuống rất thấp. Còn cảm xúc nào có tác dụng thăng hoa EQ mạnh nhất? Bill Gates - người khai sinh Tập đoàn Microsoft - đã cho ta lời đáp khi ông nói chuyện với sinh viên ĐHBK Hà Nội năm 2006. Bill Gates khẳng định: “Làm bất cứ việc gì với niềm say mê miệt mài nhất, dốc hết khả năng cao nhất... cho những ai ta có thể, với những gì ta có thể và ở nơi nào ta đang sống. Đó là cảm xúc sống, cũng là phương châm sống rất EQ của những người... biết sống”.

Nhà nghiên cứu tâm lý QUANG DƯƠNG

11 yếu tố tạo nên thành công

Thành công không phải là điều dễ dàng. Bạn cần nhiều yếu tố để đạt được đó. Rất may là bên cạnh các nhân tố bẩm sinh, bạn vẫn có thể tự bồi dưỡng và học hỏi một số kĩ năng khác.

Dưới đây là 11 nhân tố giúp bạn tạo nên thành công:

1. Sự tự tin

Sự tự tin là niềm tin không thể lung lay vào khả năng của bản thân, dựa trên sự hiểu biết về thực tế hoàn cảnh của mình. Đây không phải là yếu tố bẩm sinh và bạn chỉ đạt được nó sau một quá trình tích luỹ kiến thức. Có tự tin bạn sẽ được ngưỡng mộ và trở thành tấm gương cho người khác.

2. Sự tò mò

Là người tò mò, bạn háo hức được tìm hiểu và học hỏi, luôn luôn thể hiện sự hứng thú và đưa ra sự tập trung đặc biệt tới những điều chưa rõ ràng. Câu nói quen thuộc của bạn là: "Tôi muốn biết thêm về…".

3. Sự quyết đoán

Sự quyết đoán là yếu tố quan trọng để tiến tới thành công bởi đôi khi chỉ vì chút chần chừ, bạn có thể bỏ lỡ cơ hội lớn. Người quyết đoán cần có sự nhanh nhạy, nhanh chóng phân tích vấn đề, nhanh chóng đưa ra một sự lựa chọn và hành động. Người quyết đoán quyết định ngay cả khi chưa có đủ thông tin mình cần.

4. Sự đồng cảm

Nghĩa là bạn thể hiện sự quan tâm và thông cảm với tình huống, cảm xúc, hành động của ai đó. Ngoài ra, bạn luôn luôn đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để phán quyết vấn đề.

5. Sự linh hoạt

Bạn có khả năng thay đổi và phản ứng một cách tích cực trước bất cứ biến động nào. Bạn là người mềm mỏng, dễ thích nghi và có thể bắt nhịp với sự đa dạng.

6. Khướu hài hước

Người hài hước sẽ nhìn nhận bản thân và thế giới một cách lạc quan, tích cực. Họ biết cách tận hưởng những giá trị của cuộc sống và làm cho thời gian trôi qua một cách vui vẻ.

7. Sự thông minh

Có thể nói thông minh là một yếu tố bẩm sinh và không phải ai sinh ra cũng có sẵn. Người thông minh suy nghĩ và làm việc một cách tài năng, sắc xảo trong cách tiếp cận vấn đề, lên kế hoạch trước khi hành động, làm việc một cách hiệu quả, tập trung vào chất lượng hơn là số lượng.

8. Sự lạc quan

Bạn luôn mong đợi kết quả tốt nhất có thể và tập trung vào những mặt hi vọng hay tích cực của một tình huống. Sự lạc quan khiến bạn có thêm động lực tiến lên phía trước.

9. Sự kiên nhẫn

Bạn cần kiên nhẫn để có cảm xúc, năng lượng, sự tập trung và khát khao đạt được kết quả. Động lực, sự bền bỉ, làm việc chăm chỉ là tất cả các phẩm chất của người kiên nhẫn.

10. Tôn trọng người khác

Điều này đơn giản chỉ là đối xử với người khác bằng phong thái lịch sự, thân trọng và bảo vệ lòng tự trọng của họ. Đổi lại, bạn cũng sẽ nhận được sự tôn trọng của mọi người.

11. Hiểu chính bản thân mình

Hiểu rõ bản thân, xác định điểm mạnh cũng như điểm yếu của mình sẽ giúp bạn vạch rõ mục tiêu và cách thức đạt được chúng.

8 cách giết thời gian của dân văn phòng

Theo nghiên cứu mới đây của trang Salary.com, nhân viên văn phòng thường lãng phí 1,7 giờ trong quỹ 8 tiếng làm việc một ngày. Tuy nhiên, chí có 67% thú nhận điều này. Vậy, nhân viên này " ăn cắp" thời gian của công ty như thế nào?

1. Thói quen và những sở thích cá nhân

Từ việc bán hàng quà mạng, đan lát, đến chát chít, 2,9 nhân viên văn phòng thú nhận trong giờ hành chính, họ thích làm những thú vui riêng.

2. Nhìn chằm chằm vào máy vi tính và suy nghĩ

Bạn có thể không tin điều này, nhưng trên thực tế cho thấy, 3,6% nhân viên thường không làm gì khác ngoài việc nhìn vào máy vi tính và hi vọng thời gian trôi nhanh hơn.

3. Những bữa ăn trưa bất tận

4% nhân viên cho biết họ chiếm dụng thời gian làm việc bằng cách kéo dài bữa ăn trưa. Không thế phủ nhận, rất ít nhân viên làm việc đúng giờ sau giờ nghỉ ăn trưa.

4. Những cuộc gọi cá nhân

6,5% nhân viên văn phòng thú nhận gọi điện thoại trong giờ làm việc là sở thích của họ. Các công ty nên chú ý đến việc này, đặc biệt khi nhân viên dùng máy văn phòng để "tám chuyện": thời gian làm việc của nhân viên ít hơn trong khi hoá đơn thanh toán điện thoại của công ty thì dài hơn.

5. Những vấn đề cá nhân

Cho dù, là kiểm tra người giúp việc, đặt ăn cho bữa tối hay lên kế hoạch cho kì nghỉ tới. 17% nhân viên cho biết những vấn đế cá nhân là nguyên nhân chính khiến họ sao nhãng nơi công sở.

6. Tám chuyện với đồng nghiệp

"Chị có váy mời ah?", " Mango vừa giảm giá chị biết chưa?" hay "Anh/chị đã xem bộ phim mới của Brad Pitt chưa?"…là những câu chuyện hàng ngày và tốn không ít thời gian của giới văn phòng. Chính vì vậy, 20% thú nhận tán ngẫu với đồng nghiệp khiến thời gian họ tập trung cho công việc giảm xuống.

7. Internet

Cách giết thời gian phổ biến nhất chính là lang thang trên Internet. Không hề ngạc nhiên khi 35% người thú nhận lướt web là cách giúp họ nhanh đến giờ tan tầm hơn. Nếu bạn muốn hỏi tin tức hot nhất hiện nay, có lẽ bạn nên hỏi nhân viên văn phòng.

8. Những việc khác

Nhân viên giết thời gian theo nhiều cách khác nhau mà không thể phân loại vào nhóm nào được. 4% cho biết họ tiêu tốn thời gian của công ty vào những " việc khác".

Đối với bất kì dân văn phòng nào, anh/chị ta sẽ nhìn thấy mình trong những điều trên. Đối với những nhà quản lý, hãy tìm ra cách giải quyết để nhân viên tập trung làm việc, tránh lạm dụng thời gian làm việc của công ty.

Dù thế nào đi nữa

Nếu tỏ ta khoan dung, sẽ có người cho là bạn dễ dãi. Dẫu thế, bạn hãy tha thứ cho họ.

Nếu tỏ ra tử tế với mọi người, sẽ có người nghĩ bạn có động cơ gì đó. Dẫu thế, bạn hãy cứ sống thật với người khác và với chính mình.

Nếu sống chân thật, sẽ có người muốn lừa dối bạn. Dẫu thế, bạn hãy cứ sống thật với người khác và với chính mình.

Nếu thành công, sẽ có những kẻ cơ hội tìm đến với bạn. Dẫu thế, bạn hãy luôn vươn đến thành công.

Nếu tìm thấy hạnh phúc, sẽ có người ghen tị và tìm cách phá hoại. Dẫu thế, bạn hãy cứ đi tiìm và nâng niu hạnh phúc đang có.

Những điều tốt đẹp bạn thực hiện hôm nay có thể bị lãng quên vào ngày mai. Dẫu thế, hãy tiếp tục làm những điều tốt đẹp.

Bạn mất nhiều năm để vun đắp một cái gì đó và rồi một người khác có thể phá hủy nó trong phút chốc. Dẫu thế, bạn hãy làm những điều bạn tâm đắc.

Có lúc bạn sẽ thất vong vì đặt lòng tin không đúng chỗ. Dẫu thế, đừng bao giờ tỏ ra bi quan hay chán nản-cuộc sống thà bị lừa còn hơn không dám tin một lần.

Bạn trao tặng cho cuộc đời tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình, nhưng thường thì người đời vẫn chưa cảm thấy hài lòng. Dẫu thế, bạn hãy cứ trao tặng những gì tốt đẹp nhất.

Dẫu thế nào đi nữa, hãy bỏ qua những điều làm bạn bị xúc phạm, bị tổn thương hay những điều làm bạn bị xúc phạm, bị tổn thương hay những điều bất công mà người khác có thể đối xử với bạn để tiếp tục sống theo cách mà bạn cho là tốt và đúng nhất. Như thế, dẫu bất cứ lúc nào, và bất kể điều gì có thể xảy ra, bạn vẫn luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ phải hổ thẹn hay hối tiếc khi đối diện với lương tâm của chính mình.

Cuộc sống là điều đáng quý nhất

*Khi hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng ta.......Khi đêm đến bạn sẽ thấy những vì sao.....


*Bạn chớ nên bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Ko có gì là hoàn toàn bế tắc, sự việc chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi ko cố gắng nữa.


*Mỗi ngày là một món quà mà cuộc sống đã ban tặng cho chúng ta.


*Điều quan trọng ko phải vị trí ta đang đứng, mà ở hướng ta đang đi.


*Niềm tin là một sức mạnh có thể biến điều ko thể thành điều có thể.


*Người ta có thể quên đi điều bạn nói, nhưng những gì bạn để lại trong lòng họ thì ko bao giờ nhạt phai.


*Thật dễ nuối tiếc về một điều gì đó đã mất đi nhưng sẽ rất khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...


*Niềm tin vào chính mình có sức mạnh xua tan bất kì sự hoài nghi nào của người khác.


*Khi tự nhìn nhận cuộc sống của mình đã hoàn hảo, ko còn mục đích lớn lao gì nữa thì có nghĩa là cuộc sống của bạn đang mất đi rất nhiều ý nghĩa.


*Mọi thứ rồi sẽ qua đi, chỉ còn tình người ở lại.


*Cách nhìn sự việc quan trọng hơn những gì đã diễn ra.


*Khi là chính mình, bạn ko có bất cứ điều gì phải sợ hãi.


*Với thế giới, bạn chỉ là một hạt cát nhỏ - nhưng với một người nào đó, bạn là cả thế giới của họ.


*Nếu chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài của một người thì có lẽ bạn sẽ thất vọng, nhưng nếu bạn nhìn một người theo cách mà bạn mong muốn thì nhất định họ sẽ trở thành người như bạn mong đợi.


*Chúng ta sẽ nhận lại những gì chúng ta cho đi.


*Hãy nhìn ra thế giới xung quanh để thấy rằng bạn vẫn còn rất hạnh phúc so với những đau khổ mà người khác đang phải gánh chịu.


*Cuộc sống ko bao giờ là bế tắc thực sự hay có khái niệm mất tất cả một khi bạn còn có niềm tin.


*Trong cuộc sống, nơi nào có một người chiến thắng, nơi đó có một người thua cuộc. Nhưng người biết hi sinh vì người khác luôn luôn là người chiến thắng.


*Ko tin vào chính mình - tức là bạn đã thất bại một nửa trước khi bắt đầu.


*Sự chia sẻ và tình yêu thương là điều quý giá nhất trên đời.


*Cho dù hoàn cảnh hiện tại có tồi tệ thế nào đi nữa, sẽ ko có thời điểm nào cho sự bắt đầu tốt hơn là ngay từ bây giờ.


*Những kí ức và kỉ niệm đẹp sẽ giúp con người vượt qua những thử thách của cuộc sống.


*Người bi quan luôn tìm thấy những khó khăn trong mọi cơ hội.
Người lạc quan luôn nhìn được những cơ hội trong từng khó khăn.


*Sự thay đổi của cuộc sống là điều ko thể tránh khỏi - Việc của chúng ta đơn giản là lựa chọn cách để vượt qua mà thôi.


*Sự khác biệt giữa những người thành công và những người thất bại ko phải là ở sức mạnh, kiến thức hay sự hiểu biết - mà chính là ở ý chí.


*Hãy làm những việc bình thường bằng lòng say mê phi thường.


*Có một nghịch lí: Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn biết mạnh dạn cho đi - chứ ko phải nắm giữ thật chặt. [Christopher Hoare ]


*Đôi khi, trong cuộc sống, có những thời điểm mà tất cả mọi thứ đều dường như chống lại bạn, đến nỗi bạn có cảm tưởng mình ko thể chịu đựng thêm một phút nào nữa. Nhưng hãy cố đừng buông xuôi và bỏ cuộc, vì sớm muộn gì mọi thứ rồi cũng sẽ thay đổi. [Harriet Beecher Stowe ]

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Tình cảm chân thật và sự hiểu biết

Rất nhiều trong số những cảm xúc không tốt của chúng ta xuất phát từ sự thiếu hiểu biết. Ở đây, tôi không nói đến sự hiểu biết về những kiến thức tâm lý học hay bất cứ một khoa học nào khác. Tôi muốn nói một cách đơn giản đến sự hiểu biết về đối tượng mà những tình cảm của chúng ta nhắm đến.

Một buổi sáng, bạn đến văn phòng làm việc và nhìn thấy một người bạn đồng nghiệp với nút áo sơ mi cài lệch. Nhẹ nhàng và từ tốn, bạn nói nhỏ cho anh bạn ấy biết để sửa lại. Thay vì cảm ơn về sự nhắc nhở tế nhị này, anh ta lại cau có và gắt lên với bạn: “Thế thì lại việc gì đến anh?”

Thật dễ dàng để nổi giận với một cách ứng xử thiếu lịch sự như thế. Bạn có thể sẽ cho anh ta một trận ra trò để hiểu thế nào là phép lịch sự.

Nhưng nếu như bạn hiểu được anh bạn kia đang ở trong một tâm trạng bấn loạn, lo âu đến như thế nào, có thể bạn sẽ cảm thông và tha thứ. Mới chiều hôm qua anh ta đã bị ông chủ gọi vào phòng quát tháo vì một sơ suất nào đó, và đe dọa cho nghỉ việc. Có lẽ suốt đêm qua anh ta đã không ngủ được vì lo lắng. Và trong một tâm trạng như thế, anh dễ dàng cau có, gắt gỏng một cách vô lý.

Sự hiểu biết về anh chàng tội nghiệp này sẽ giúp bạn triệt tiêu hoàn toàn cơn giận dữ. Ngược lại, bạn còn sẽ mở lòng ra cảm thông và chia sẻ hoàn cảnh khó khăn anh ta đang gánh chịu. Có thể bạn sẽ đề nghị nhường một công việc ngoài giờ mà mình đang có được cho anh ta, như một sự giúp đỡ tạm thời nếu như anh ta bị mất việc...

Hầu hết những trường hợp nóng giận của chúng ta đều xuất phát từ sự thiếu hiểu biết về đối tượng. Vì thế, nếu chịu khó tìm hiểu về hoàn cảnh riêng của mỗi người, chúng ta sẽ giảm bớt được rất nhiều những cơn giận dữ. Một người bạn ăn nói cộc cằn, thô lỗ sẽ không đáng giận nếu như ta hiểu được rằng anh ấy đã mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ và không hề được cắp sách đến trường. Một cô bạn luôn bủn xỉn, keo kiết từng đồng xu trong giao tiếp sẽ không đáng giận chút nào nếu như bạn hiểu được cô đang phải nuôi dưỡng cha mẹ già bệnh tật chỉ nhờ vào đồng lương ít ỏi của mình.

Chúng ta trách móc, hờn giận người khác cũng xuất phát từ sự thiếu hiểu biết. Nếu như nhà bạn có một cây xoài rất lớn mà năm nay chẳng có trái nào, hẳn bạn sẽ không trách móc cây xoài. Đó là vì bạn hiểu được cây xoài không có trái vì nhiều lý do, nhưng không có lý do nào trong đó đáng để bạn trách móc cây xoài. Có thể năm tới bạn cần bón thêm phân, tưới nước hoặc tỉa bớt cành lá... Còn việc trách móc cây xoài là vô lý và không mang lại bất cứ kết quả nào.

Những mối quan hệ không tốt đẹp của chúng ta trong cuộc sống cũng cần được xem xét tương tự như thế. Sự trách móc lẫn nhau không đưa lại kết quả gì. Nếu một người bạn không thật sự hết lòng giúp bạn, điều đó có nghĩa là bạn đã chưa chăm sóc đúng mức cho mối quan hệ giữa hai người. Nếu bạn trách móc người ấy, thì cũng giống như bạn trách móc cây xoài. Thay vì vậy, bạn nên suy nghĩ lại và tìm ra những biện pháp tốt hơn để hoàn thiện hơn nữa mối quan hệ ấy.

Ngay cả lòng yêu thương chân thật cũng cần phải xuất phát từ sự hiểu biết. Nếu bạn thương yêu ai đó mà không chịu tìm hiểu về người ấy, bạn sẽ không thể gìn giữ tình cảm được lâu dài. Chúng ta cần có sự hiểu biết mới có thể yêu thương chân thật, bởi vì sự hiểu biết giúp ta diệt trừ những mầm mống của sự nghi ngờ, đố kỵ hay hờn giận, trách móc...

Để hiểu được người mình thương yêu, bạn cần phải chân thành tiếp xúc và chủ động tìm hiểu. Bạn cần biết được người ấy đang có những tâm sự gì, hoặc người ấy cảm thấy như thế nào về bạn... Những hiểu biết như vậy giúp bạn vun đắp tình thương yêu của mình ngày càng tốt đẹp.

Ngay cả những tình cảm thân thiết trong gia đình như cha mẹ với con cái, anh chị em, hoặc vợ chồng... cũng cần phải có sự hiểu biết lẫn nhau. Hầu hết những sự rạn nứt hay tan vỡ trong tình cảm đều xuất phát từ sự thiếu hiểu biết. Một người chồng gặp khó khăn trong công việc nhưng không chia sẻ được gì với vợ, sẽ âm thầm nuôi dưỡng sự bực dọc, cau có... Nếu người vợ không hiểu được anh ta, sẽ cho rằng những bực dọc, cau có của anh ta là vô lý, và do đó cũng đáp lại bằng thái độ giận dỗi, bực tức. Quan hệ giữa hai bên vì thế sẽ ngày càng xấu đi cho đến khi không còn cứu vãn được. Chỉ cần họ biết quan tâm tìm hiểu lẫn nhau, thảm kịch bi đát ấy sẽ có thể dễ dàng được ngăn chặn ngay từ đầu.

Tôi biết có nhiều bậc cha mẹ thương yêu và hết lòng lo cho tương lai con cái. Họ làm việc quên cả bản thân mình. Nhưng càng ngày họ càng xa cách với các con, vì bọn trẻ không có nhiều cơ hội để hiểu biết về họ, và ngược lại họ cũng không hiểu mấy về con cái mình. Những gia đình như thế rất khó có được sự hòa hợp và yên vui, hạnh phúc.

Tình thương yêu chân thật có hai biểu hiện rõ ràng nhất. Đó là mang lại niềm vui, hạnh phúc cho người mình thương yêu, và chia sẻ những nỗi đau khổ, khó khăn với người ấy.

Để có thể mang lại niềm vui cho ai, bạn không thể không hiểu được người ấy. Một món quà sinh nhật mang lại được nhiều niềm vui nhất là món quà được chọn đúng theo với ý muốn của người được tặng. Và để làm được điều đó cần phải tìm hiểu về người ấy. Cũng vậy, để chia sẻ được nỗi đau khổ của ai, bạn cần hiểu được về họ. Một lời an ủi có thể làm vơi đi rất nhiều đau khổ, nhưng nếu người nói không hiểu biết có thể sẽ còn làm gợi lên nhiều niềm đau hơn cả trước đó.

Điều kỳ diệu ở đây là, một khi bạn có tình thương yêu chân thật, bạn sẽ luôn biết cách làm thế nào để tìm hiểu về người mình thương yêu. Bạn cũng sẽ tinh tế hơn trong việc nhận ra những biểu hiện khổ đau hay hờn giận của người ấy.

Tình thương như một dòng suối ngầm luôn âm ỉ chảy trong mỗi chúng ta. Chỉ cần ta biết khơi nguồn đúng cách, mạch suối sẽ tuôn trào ngày càng mãnh liệt hơn.

Khi bạn hiểu được thế nào là tình thương yêu chân thật, bạn sẽ nuôi dưỡng được những hạt giống thương yêu và học biết cách để yêu thương người khác. Nói lời thương yêu với người khác là điều rất tốt, nhưng chỉ nói không thôi thì chưa đủ. Bạn cần phải biết cách thể hiện tình thương yêu ấy bằng hành động cụ thể, và qua đó mà bạn nuôi lớn được năng lực yêu thương, tha thứ của chính mình.

Tình thương cũng cần được biểu lộ. Nếu bạn không biểu lộ tình thương yêu của mình, người khác đôi khi sẽ khó nhận biết được. Hơn nữa, mỗi một hành vi biểu lộ lòng thương yêu cũng chính là sự ươm mầm cho nhiều hạt giống thương yêu khác.

Những lời nói hoặc cử chỉ chăm sóc dù nhỏ nhặt nhưng với sự khéo léo đôi khi cũng có thể là sự biểu lộ rất tốt tình thương yêu. Người phương Tây có tập quán ôm nhau để tỏ tình thương yêu. Đó là một tập quán tốt mà ngày nay có rất nhiều người phương Đông đã học làm theo. Nhiều người cho rằng như thế là ảnh hưởng văn hóa ngoại lai. Tôi không nghĩ vậy. Những tập quán tốt đẹp dù phát sinh ở đâu cũng đều là vốn quý của nhân loại, và cần được lan rộng. Người phương Tây cũng đã học theo rất nhiều tư tưởng, tập quán của phương Đông.

Đôi khi bạn cho rằng lập lại những lời yêu thương ai đó quá nhiều lần là một sự nhàm chán. Điều đó không đúng. Bằng chứng là chẳng có ai thấy nhàm chán mà không trân trọng khi người khác thành thật nói ra lời yêu thương mình. Chúng ta nên duy trì tập quán hỏi han, quan tâm đến nhau và nói những lời yêu thương nhau hàng ngày trong gia đình. Điều đó giúp vun trồng cho hạnh phúc ngày càng tăng trưởng. Cuộc sống quá bận rộn của thời đại công nghiệp này đang cướp dần đi của chúng ta những giây phút quý giá được gần gũi bên nhau. Nếu chúng ta không khéo léo nhận ra để sớm bù đắp lại, có thể sẽ là quá trễ khi tình cảm trở nên lạnh giá và mọi người không còn ai hiểu được ai.

Tình cảm chân thật và sự hiểu biết luôn đi đôi với nhau. Thật ra là chúng cần đến nhau. Làm sao bạn có thể thương yêu ai đó khi không hiểu được họ? Cũng như khi bạn đã hiểu rõ một con người, làm sao bạn lại có thể không mở lòng yêu thương?

Nguyên Minh

Văn hóa là hiểu biết và thương yêu

Văn hóa là những gì làm cho con người rộng hơn và sâu hơn (hoặc cao hơn, sâu hay cao chỉ là một cách nói). Phát triển con người cả bề rộng lẫn bề sâu. Đó là sự hoàn thiện hóa con người.

Gặp một người hiểu biết nhiều vấn đề, chúng ta nói: người ấy học rộng. Rồi nếu người ấy lý giải nhiều vấn đề một cách thấu triệt, chúng ta nói: người ấy sâu sắc.

Tất cả những kiến thức từ khoa học kỹ thuật, kinh tế, chính trị, văn học nghệ thuật, triết học và tôn giáo và từ cuộc sống hàng ngày (đời sống là một cuốn sách vĩ đại nhất) đều đem lại cho chúng ta chiều rộng và chiêu sâu, đều mở rộng con người và đào sâu (hay nâng cao) con người.

Chính bề rộng và bề sâu ấy quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta. Cùng ngồi với nhau trong một quán nước trên bờ biển người nào có văn hóa nhiều hơn (nghĩa là bề rộng và bề sâu nhiều hơn) sẽ hưởng thụ được nhiều hơn. Người ấy hưởng thụ bề rộng và bề sâu những kỷ niệm, nghĩa là quá khứ, hưởng thụ bề rộng và bề sâu của hiện tại và bề rộng và bề sâu của tương lai. Không phải viện dẫn đến một nguyên lý "Vạn pháp duy tam tạo", chính bề rộng và bề sâu của tâm thức một người khiến họ hưởng thụ được bề rộng và bề sâu của đời sống. Cũng một người nếu có thiền định đều đặn, chỉ cần hít vào một hơi thở cũng đủ làm say còn hơn là hít không khí biển (có biển thì quá tốt nhưng hiện giờ đang ở thành phố thì sao?).

Người ta thường nói: "Văn hóa là cái gì còn lại sau khi tiêu hóa hết mọi kiến thức kinh nghiệm". Cái còn lại đó là bề rộng và bề sâu của tâm thức và cả nội dung của nó. Bề rộng và bề sâu của tâm thức do học hỏi (Văn). suy nghĩ (Tư) và thực hành (Tu) mà thành. Sự thu thập kiến thức (Văn), sự chọn lọc, suy nghĩ, chiêm nghiệm, đào sâu kiến thức đã nghe được (Tư) và đưa vào thực hành, thể nghiệm, đưa vào cuộc sống (Tu). Từ đay chúng ta có những lóe sáng của trực giác là sự hiểu biết cấp cao. Cũng phải thấy rằng có những kiến thức, những kinh nghiệm không làm sâu rộng tâm thức mà chỉ làm chật trí óc, vô bổ có khi còn làm cho tâm thức bệnh hoạn nữa. Kiến thức dù tốt nhưng không được tiếp nhận một cách khách quan mà với tính chủ quan lại được điều động bởi những tình cảm xấu (chứ không phải tình thương) thì có tác dụng ngược lại, làm cho trí óc thêm chật hẹp nặng nề. Cũng cần phải thấy rằng, để làm rộng sâu tâm thức, nếu chú trọng đến thực hành thì một số kiến thức (Văn) là đủ. vì những phương pháp thiền định (Tu) sẽ trực tiếp làm rộng và sâu tâm thức. Đây cũng là con đường học trực tiếp nhất, phật giáo là con đường của sự học, từ người bình thường đến bậc Hữu học (có học, biết học) và cuối cùng đến bậc Vô học (không còn gì đế học nữa).

Đó là con đường đi từ không biết (vô minh) đến sự hiếu biết hoàn toàn. Đó cũng là con đường an vui vì biết làm lợi lạc cho mình và cho người khác, cũng là con đường giải quyết khổ đau cho mình và cho người, bởi vì khổ đau là do sự không biết, biết sai, biết méo mó sinh ra. Đó là con đường của sự học suốt đời. Học hiểu biết, học thương yêu và học hành động. Cái học ấy không chỉ là hiểu biết hiện tượng bên ngoài của vạn vật mà còn hiểu biết tất cả trong thực tế.

Văn hóa theo chữ Tây phương là culture, nghĩa là nuôi dưỡng, trồng trọt, chăm bón (như agriculture: nghề nông). Khổng giáo cũng nói trồng người (thụ nhân). Nuôi dưỡng chăm bón cái gì? Nuôi dưỡng chăm bón sự hiểu biết và lòng thương yêu, từ đó có mọi đức tính khác và có hành động. Hiểu biết và thương yêu thậm chí là bản năng, bản năng gốc của con người. Aristote nói: "Tất cả loài người về bản chất đều khao khát hiểu biết". Cũng nhờ hai yếu tố căn bản ấy mà loài người xứng đáng quản lý, nuôi dưỡng muôn loài, muôn vật, nói chung là trái đất và cả vũ trụ này. Mọi hành động đều đúng, đều hợp lý nếu đầy đủ hai yếu tố đó.

Hiểu biết.thương yêu và hành động.đó là triết học vĩnh cửu (philosophia perennis), văn hóa vĩnh cửu. Bởi vì cho đến lúc tận cùng của loài người và trái đất sẽ không có một nhà lãnh đạo dù bất cứ của ngành học thuật nào có thể cho rằng sự vô minh không biết là cái cần trau dồi thay vì hiểu biết, lòng thù hận là cái cần chăm bón thay vì lòng thương yêu. Mục đích và phương cách hoạt động của các ngành thuộc về con người, chính trị, kinh tế, pháp luật, hành chánh… đều để đưa đến sự hài hòa trong xã hội và trong thế giới. Hài hòa đó là sự biểu lộ có thể thấy được của tình thương và hiểu biết. Thiếu hai yếu tố căn bản này những ngành hoạt động ấy thay vì phục vụ cho con người thì lại cản trở sự phát triển của con người, có khi còn gây tai họa cho nó.

Trong thế kỷ XX, chúng ta đó có hai cuộc thế chiến và những cuộc chiến tranh ngày nay vẫn còn xảy ra và sự suy hoại của trái đất. Chỉ hai đều đó đủ cho chúng ta thấy chúng ta còn thiếu hiểu biết và thương yêu con người và trái đất. Chúng ta có khá nhiêu hiểu biết về thế giới và con người trên bình diện vật lý và hiện tượng, nhưng chúng ta còn biết khá ít thế giới và con người ở bình diện cao hơn và rộng hơn. Nói thẳng ra, chúng ta tiến rất nhanh về khoa học vật chất, nhưng tiến rất chậm về văn hóa và tâm linh.

Hiểu biết. thương yêu và hành động (mà thuật ngữ Phật giáo gọi là Hạnh) là sự phát triển của con người. Sự phát triển vật chất để đạt đến ngưỡng và bão hòa (đối với chính con người và thế giới) nhưng sự phát triển của hiểu biết và thương yêu là vô hạn. Thế cũng có nghĩa là sự phát triển của con người là vô hạn. Giá trị một con người hay một xã hội được đánh giá theo mức độ phát triển của hai yếu tố căn bản này.

Hiểu biết và yêu thương tương tác lẫn nhau. Ít hiểu biết thì cũng ít thương yêu, có nhiều chăng thì chỉ là tình cảm chấp trước mù quáng, nghĩa là càng thêm mê muội. Và muốn hiểu biết phải có thương yêu. Muốn hiểu biết thiên nhiên hay con người thì phải thương yêu nó. Chính hiểu biết và thương yêu đem đến sự tiến bộ, sự chuyển hóa cho con người. Càng hiểu biết, càng thương yêu, càng hành động có chiều rộng và chiều cao, con người càng được chuyển hóa, càng thăng tiến. Hiểu biết và thương yêu không chỉ là mục tiêu và hoạt động hiệu lực của văn hóa. Chúng còn là suối nguồn của văn hóa, suối nguồn tâm linh, suối nguồn tôn giáo. Tiên cảm được những điều cốt nõi này. Mặc dù vào thời đó kinh sách Phật giáo được dịch ra còn rất ít. Einstein đã có một nhận định tầm nhìn sâu rộng: “Phật giáo có những đặc trưng của một tôn giáo mang tính toàn cầu trong tương lai mà mọi người mong đợi. Nó vượt khỏi giới hạn của việc thờ cúng cá nhân một vị thần hay bậc thánh và tránh được chủ nghĩa giáo điều hay thần học, nó bao hàm cả lĩnh vực tự nhiên và siêu nhiên, và nó dựa trên một cảm nhận tâm linh xuất phát từ kinh nghiệm tiếp xúc với mọi vật dù mang tính tự nhiên hay siêu nhiên như một tổng thể có ý nghĩa. Nếu có một tôn giáo nào có khả năng đáp ứng được những nhu cầu của khoa học hiện đại thì đó chính là Phát giáo”.

Hiểu biết, thương yêu và hành động là ba cái tạo thành cốt tủy của văn hoá. Văn hoá là ba cột trụ ấy, kiến tạo nên một cuộc đời đáng sống và đầy đủ ý nghĩa của chức phận làm người.

Dương Đạo (Theo Văn hóa Phật giáo)

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010

Chiến thắng sự do dự để thành công

Bạn có nhiều ý tưởng hay nhưng sếp không chịu nghe. Bạn tin mình đáng giá hơn nhiều mức lương đang nhận. Bạn muốn là chủ nhân thực sự của cuộc đời mình... Nhưng sao mọi việc không xảy ra như ý?


Thủ phạm nằm ở đâu?

Các chuyên gia tâm lý có một lời khuyên bổ ích cho những ai gặp phải vấn đề này.

Nguyên nhân số một nằm chính ở tính do dự và thiếu tự tin của bạn. Bất cứ người nào, trước khi thực hiện một bước đi hay việc làm quan trọng nào đó đều vấp phải trạng thái tâm lý này.

Chúng ta bao giờ cũng sợ điều chưa biết rõ và chưa làm bao giờ, thậm chí, cả những việc có nhiều khả năng đem lại những thành công rực rỡ.

Những người hướng nội khó vượt qua rào cản này nhất. Họ thường thích làm việc trong một tập thể ít người, chỉ phải chịu trách nhiệm trong một lĩnh vực cụ thể nào đó và không muốn mở rộng công việc của mình. Bất cứ một bước đi nào vượt ra khỏi làn ranh giới quen thuộc đối với họ đều rất khó khăn: Họ bị cản trở bởi tính cẩn trọng thái quá. Để dứt họ ra khỏi vỏ ốc quen thuộc cần phải có một cú hích nào đó từ bên ngoài.

Người hướng ngoại dễ vượt qua rào cản này hơn. Đối với họ càng nhiều quan hệ và trải nghiệm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Họ có thể lao vào kinh doanh sau đó mới suy nghĩ xem cần phải làm thế nào để tổ chức công việc được tốt nhất. Điều này cũng chính là nhược điểm lớn nhất của họ. Thực tế cho thấy nhiều công ty bị phá sản ngay từ những tháng đầu tiên sau khi thành lập vì chủ nhân của nó là người hướng ngoại.

Thiếu tự tin có thể “chữa trị” nhờ vào... chiếc gương. Hàng ngày, bạn hãy bỏ ra ít phút nhìn thẳng vào mình trong gương và tự nói với bản thân rằng bạn là người thông minh, mưu trí, năng động và có hình thức rất tuyệt. Hãy khẳng định rằng mọi việc của bạn đều trôi chảy. Bài tập này chắc chắn sẽ phát huy tác dụng của nó, bởi vì thậm chí những lãnh đạo cấp cao của nhiều tập đoàn lớn, đôi khi cũng hành động như vậy.

Ngoài ra, bạn nên học cách lên kế hoạch về thời gian. Hãy bỏ thời gian ngồi nghĩ về những công việc cần làm, sắp xếp chúng theo mức độ quan trọng giảm dần. Sau đó lên kế hoạch công việc trong một quý, một tháng, một tuần và cuối cùng là cả một ngày làm việc.

Hãy làm sao để 2/3 thời gian trong ngày làm việc được dành cho những công việc đã được dự liệu trước và 1/3 còn lại dành cho những việc đột xuất. Bạn nên nhớ rằng, những người nghiêm túc không những họ lên kế hoạch trước một năm mà còn cả năm năm phía trước.



Theo Anet

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Cách chữa bệnh chóng mặt

Chóng mặt là một trong những triệu chứng của rối loạn tiền đình ngoại biên. Nhân viên văn phòng dễ mắc bệnh này. Làm sao để khắc phục?

Tiền đình, nằm ở hai bên phía sau ốc tai, là một hệ thống có vài trò duy trì tư thế, dáng bộ, phối hợp cử động mắt, đầu và thân mình.

Rối loạn tiền đình ngoại biên do tổn thương tai trong hoặc dây thần kinh tiền đình. Rối loạn tiền đình trung ương do tổn thương nhân tiền đình hay các đường liên hệ của các dây thần kinh ở não, tiểu não. Trong bài này, chúng tôi chỉ đề cập chứng chóng mặt, thường xuất hiện ở rối loạn tiền đình ngoại biên.

Chóng mặt là cảm nhận do ảo giác xuất phát từ thay đổi hệ thống thăng bằng của cơ thể. Thần kinh cao cấp tiếp nhận và điều chỉnh thăng bằng cơ thể trong không gian.

Tham gia quá trình này gồm có mắt, thần kinh tiền đình ốc tai, vỏ tiểu não và cảm nhận bản thể của chân khi đứng. Sự thay đổi không đồng bộ làm rối loạn chuỗi sinh hoá thể dịch thần kinh.

Chóng mặt làm cho người bênh có cảm giác mọi vật xung quanh quay tròn hoặc bản thân bị xoay. Cơn chóng mặt nhẹ kéo dài 15 - 20 giây, cơ thể sớm thích nghi. Cơn nặng kéo dài nhiều giờ, gây nôn, giảm thính lực, đau đầu, mệt mỏi…

Trẻ em có hệ thần kinh chưa hoàn chỉnh và phụ nữ mắc chứng này cao gấp đôi nam giới. Một số thống kê cho thấy phụ nữ trong giai đoạn có chu kỳ kinh nguyệt dễ chóng mặt hơn. Phải chăng quá trình thay đổi về nội tiết làm tăng sự nhạy cảm ở phụ nữ?


Những cách giúp hạn chế cơn chóng mặt


1. Phòng chống các kích thích gây chóng mặt: Dùng thuốc chống nôn trước khi đi tàu xe khoảng 15 phút. Chọn chỗ ngồi phía trước sẽ êm hơn, bạn cũng dễ nhìn cảnh vật để quên đi sự khó chịu. Không ăn quá no hoặc để quá đói.

Nếu hệ thống thăng bằng dễ bị kích thích, bạn nên thận trọng khi tham gia trò chơi làm thay đổi tư thế cơ thể như: tàu lượn, vượt thác…

2. Tránh thay đổi tư thế đột ngột hoặc tiếp xúc với chất dị ứng, những mùi lạ gây kích thích.

Thận trọng khi dùng thuốc ảnh hưởng đến tiền đình.

3. Chọn nghề phù hợp để tránh tai nạn khi bạn hay chóng mặt. Tránh chọn công việc phi công, tàu biển, diễn viên xiếc, nhảy dù… hay làm những việc nguy hiểm ở độ cao. Khi có cơn chóng mặt, bạn không được lái xe, trèo cao và dừng công việc khi cần.

4. Những bài tập giúp hệ thăng bằng thích nghi với các thay đổi về tư thế cơ thể trong không gian khoảng 80%. Nên tập xích đu, đu quay, trồng chuối.

Người bệnh mạch máu, bệnh mãn tính nên thận trọng khi tập. Massage vùng gáy giúp lưu thông máu tốt và đem lại những cải thiện đáng kể.

5. Chóng mặt nặng kéo dài có nguyên nhân do mạch máu hay gặp ở người lớn tuổi, chấn thương đầu, nhiễm trùng… Do đó, những người này cần quan tâm điều trị vì bệnh có thể gây ảnh hưởng đến tính mạng.


Thích nghi với bệnh bằng cách tập luyện


Phái nam thường thích những trò chơi cảm giác mạnh, thể hiện bản lĩnh đàn ông như tàu lượn siêu tốc hay đu quay 360 độ, nhảy Bungee truyền thống của dân Nam Mỹ… Nguyên nhân là do hệ tiền đình của họ được trải nghiệm nhiều hơn phái nữ.

Tại sao bạn không thể chơi những trò chơi cảm giác mạnh? Bởi vì, hệ thống giữ thăng bằng của bạn thích nghi chậm với những chuyện động làm đảo lộn tư thế người trong không gian. Hơn nữa, bạn thiếu tập luyện.

Hãy luyện tập và trải nghiệm, bạn sẽ sớm thích nghi và cảm giác sợ chóng mặt nhanh chóng mất đi.

Theo BS. Lưu Xuân Thu

Gia đình vào bếp

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Một góc khuất giữa cuộc sống nhộn nhịp

Một góc cuộc sống, nơi mà chúng ta thường đi qua ... nhưng có thể chúng ta chưa biết đến ...


Xin các bạn hãy bỏ chút thời gian để đọc entry này,
để thấy quanh ta cuộc sống còn những góc khuất
và, ta quá bé nhỏ để vươn tay cứu giúp
...nếu không có những tấm lòng.


Ngày Chủ Nhật, tâm trạng tôi thật sự nặng nề và bế tắc?!! Ko như những gì tôi nghe, ko giống những gì tôi nghĩ, và rất khác những gì tôi tưởng tượng... chính tôi đã đi gặp bà. Bà ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh và chật hẹp đến nỗi tôi chỉ có thể để xe ở ngoài mà đi bộ vào. Nơi đó ko fải là 1 căn nhà, mà trông như 1 cái chòi xiêu vẹo được chắp vá.

Một bà cụ nhỏ thó, lưng còng và ốm yếu bước ra. Tôi khóc. Ko thể nói được lời nào. Cứ thế, tôi chỉ khóc.

Các bức vách của căn nhà còn nguyên vết tích của gạch vữa, vậy mà hàng tháng nơi ấy móc túi của bà tận 500 ngàn. Bà bảo chúng tôi lên căn gác nhỏ của bà để xem nơi bà ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ và đôi chân yếu, bà tựa lưng vào tường và cứ thế bước lên, bước xuống. Ngay cả tôi còn ko đảm bảo cho sự an toàn của mình khi bước lên trên những mảnh gỗ ấy.

Căn gác nhỏ, ọp ẹp, hớ hênh và tạm bợ. Tôi đã bắt đầu quen với việc chế ngự cảm xúc, vậy mà đôi khi mắt vẫn cay cay vội vàng nhìn qua hướng khác.

...

Ko trò chuyện được lâu, vì bà phải đi bán lúc 13h. Vậy đó, ngày này qua ngày khác, bà ra khỏi nhà lúc 13h trưa và trở về khi đã 23h đêm. Sống với gió, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời nên sức khỏe của bà bây giờ cũng mong manh lắm. Nhưng bà chỉ mong cái lưng hết nhức, cái chân hết đau, để bà còn đi bán kiếm tiền nuôi những đứa cháu.

Chia tay bà, tôi về nhà trong nỗi băn khoăn nghẹn ngào.

20h, tôi tìm đến chỗ bà bán. Bà quá nhỏ bé lặng lẽ trước sự ồn ào xô bồ của phố xá và con người nơi đây. Tôi thấy một vài bạn trai ngồi xung quanh bà. Họ chỉ lặng lẽ nhìn cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi đã vui hơn khi được gặp bà và tưởng như đã chế ngự được cái cảm xúc trẻ con ban sáng. Nhưng... chỉ nói được câu thứ 2 tôi lại khóc. Anh thanh niên ấy lặng lẽ nhìn tôi.

Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhìn bà. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một vài bài viết nào đó trên blog mà anh tìm đến bà...

Từ 13h cho đến khi gặp tôi, bà chỉ bán được 10 ngàn.

Tôi ngồi bên bà suốt buổi tối. Xe cộ qua lại quá đông, đèn xe chiếu sáng làm tôi nhòe cả mắt, huống chi bà. Nhiều anh thanh niên dừng xe, dâng đôi bàn tay lễ phép biếu bà 10 ngàn. Những chị phụ nữ ghé mua mà ko cần tiền thối.

Tối nay tôi biết bà rất vui, vì bà cứ nhờ tôi đếm đi đếm lại 250 ngàn mà bà đã ko tin đó là số tiền bà kiếm được. Bà vui, tôi vui. Bà cười, tôi khóc.

Ngồi được một lúc thì có người phụ nữ tới lấy tiền bánh. Hôm nay bà bán được 38 cái và fải trả cho họ 95 ngàn. Bà ko lời 1 xu. Họ, kiếm tiền trên cái khổ của người khác.

21h30 bà ngủ gục, tôi giục bà về vì "hôm nay bà bán được nhiều rồi" nhưng tôi biết bà sẽ ko về. Bà là thế, cứ tẩn mẩn ngồi đó, cho đến khi phố xá vắng vẻ đìu hiu.

Chia tay bà, tôi bước đi mà lòng nặng nề quá!

Rất mong mọi người hãy cùng chia sẽ với tôi về hoàn cảnh của bà cụ, người mà bất cứ ai cũng muốn gọi thân thương là Ngoại. Hãy đóng góp với chúng tôi để giúp đỡ bà nhé.

Những hình ảnh của ngoại


Để chụp được tấm ảnh này, ngoại phải chịu đau để đứng dậy vì lưng ngoại đau lắm



Chỗ ngủ của ngoại



"Ngoại chụp có đẹp ko con", bà đã hơn 90 tuổi : (



Ngoại chỉ có thể ngồi như thế này, và ngoại đã ngồi như thế này suốt 10 tiếng ngoài đường trên chiếc ghế nhựa nhỏ



Mắt ngoại gần như mù, ko thấy, ko phân biệt được đồ và tiền. Ai mua gì, đưa bao nhiêu nói mấy nhiêu để ngoại biết mà thối lại



Cái bao đẹp quá, ngoại vuốt lại cho thẳng



Cháu gái nuôi gọi ngoại là cố, bé ngoan ngoãn và lễ phép, đang học lớp 1. Hằng ngày vào chùa bán nhang kiếm tiền phụ ngoại. Hôm nay bé vui vì có nhiều quần áo đẹp : )



Dì 2, con gái nuôi của ngoại, 70 tuổi, sức khỏe yếu nên dì cũng chỉ bán nhang và ở nhà lo cơm nước, giặt giũ cho ngoại.


Con bé 7 tuổi kêu bà bằng Cố không cha không mẹ, bà thương. Thằng cháu bị tâm thần chỉ ăn ở ngoài đường, còn có gì ngon đem về đều dành cho bà hết, bà không nỡ bỏ. Bà nói "bà mong được chết ở ngoài đường để tụi nhỏ không thấy bà lúc ấy..."

Tôi nghẹn... Lấy vội cuộn khăn giấy của bà...

Bà đi bán vì gia đình nhỏ của bà, 1 gia đình không có ai là ruột thịt, chỉ vì tình thương giữa người với người mà nên 1 gia đình. Và bà vẫn muốn góp công sức dù tuổi đã già sức đã cạn.

Tôi muốn được ngồi thêm với bà để bà tâm sự, nhưng thời gian bà đi bán đã sắp đến... Tạm biệt bà & chắc chắn tôi sẽ gặp lại bà.

Trưa...

Gần 2h mưa bắt đầu trút. Tôi nghĩ đến bà. Thay vội cái áo, lấy thêm cây dù, tôi vội vã chạy ngay đến chỗ bà bán. Tôi lại nghẹn.

Bà ngồi đó, co ro trong cây dù chỉ đủ che cho hàng hoá & nửa tấm thân cong cong của bà. Tôi gửi xe & ngồi với bà, trên lề đường, xe cộ qua lại, mưa vẫn rơi...

Tôi nói với bà muốn mua hết số hàng bà bán để bà về sớm nghỉ ngơi hôm nay. Bà nói không được, bà đã dặn chú xe ôm 11h tối lại đón, bà không muốn chú ko có tiền tối nay, cuộc sống chú vất vả lắm.

Rồi bà lấy bánh cho tôi, bà nói bánh của bà ngon lắm, loại tốt, bà bán không lấy lời nhiều như người ta. Ngoài bánh ra, bà còn bán chuối nướng. Bà bán giùm chị kia, "tội nghiệp nó lắm, ba mươi mấy tuổi mà phải một mình bươn chải nuôi chồng con & gia đình chồng. Bà bán giùm chứ không lấy lời."

Bà ngồi trên chiếc ghế nhựa, có tấm lót mỏng mà theo bà là tấm nệm. Bà mỏi lưng lắm chứ vì chẳng có chỗ dựa, nhưng "bà ráng chịu".

Tôi ngồi cùng bà cả 1 buổi chiều, lúc mưa lúc tạnh lúc lại mưa. Tôi cảm nhận rằng bà vui lắm, vì bà kể rất nhiều chuyện cho tôi nghe, tâm sự những ước muốn của bà và cả khuyên nhủ tôi cách sống. Cuối mỗi câu chuyện, bà nói "bà buồn!", nhưng bà lại cười với tôi. Nụ cười của số phận.

Tôi khuyên bà vào viện dưỡng lão, vì ở đó bà sẽ có bè bạn, có cô y tá chăm sóc cho bà. Bà lắc đầu nguầy nguậy, bà muốn đi bán để có tiền nuôi cháu và bà muốn buổi tối được nằm trên chiếc giường nhỏ trên gác trong không gian yên tịnh.

Khách đến mua hàng bà không phải vì cái bánh cái kẹo, mà chính là muốn cho bà tiền. Bà không biết bao nhiêu tiền đâu, vì bà không thấy, bà hỏi tôi & cám ơn những người ấy. Tôi giúp bà gói bánh mà nước mắt rơi chẳng hay, vì cảm động. Có chị thấy tôi vậy, cũng lau vội nước mắt và thăm hỏi hoàn cảnh của bà. Tôi biết rằng vẫn có người tốt trên đời này.

Rồi cũng đến lúc tôi phải trở về với gia đình, tôi trả bà về lại với cuộc sống mưu sinh như thường ngày của bà, thui thủi bên cái bánh cái kẹo, với đồng tiền nhân ái & với cả nắng... gió... mưa...

Đường về tấp nập, mà tôi cứ thấy mãi dáng gầy cong cong của bà trên góc nhỏ con đường. Mưa đã tạnh, mà mắt tôi vẫn thấy cay xè như ngàn giọt mưa bắn vào.

Tôi biết, còn nhiều người như bà lắm...

Bà ngồi 1 góc rất nhỏ trên lề đường, trước cổng chính của Trung tâm Triển lãm Hoàng Văn Thụ. Các bạn có thể chạy ngang qua để thấy hoàn cảnh đáng thương của bà & hãy giúp đỡ bà.

Ko viết nữa, xem hình thôi nhé, mọi người sẽ cảm nhận sâu sắc hơn và thấy rằng cuộc sống của chúng ta vẫn còn rất may mắn và hạnh phúc.




Ngoại nhỏ bé lắm, nếu ko zoom máy ảnh thì từ khoảng cách ấy tôi ko thể thấy đc Ngoại



Có người đang mua hàng của Ngoại



Ngoại hỏi "sao con chụp hình Ngoại hoài vậy?". Tôi trả lời "vì Ngoại rất đẹp"



Trời lại mưa, tôi chụp hình từ góc nhìn của Ngoại



Mưa, Ngoại cầm dù và chỉ lo bánh bị ướt



Ngoại che bánh kỹ lắm, chứ Ngoại thì sao cũng được. Cái nón lá của Ngoại ướt sũng, đội vào hay bị ngứa đầu



Mâm bánh của Ngoại đây. Bịch chuối nướng Ngoại bán dùm người ta, ko lời 1 xu, còn đồ của Ngoại là snack, bánh tuyết, chewing gum, đậu phộng, hột dưa. Hầu như những người mua bánh của Ngoại đều là những người hảo tâm, còn ko, thì chẳng ai muốn dừng xe để ăn những món này



Ngồi dưới mưa, Ngoại khoe tôi hôm qua được anh thanh niên tốt bụng nào đó cho cái máy đọc kinh Phật của Úc. Ngoại khen đồ Úc xịn nhất, nhưng cái máy đọc tiếng Úc nên Ngoại ko hiểu. Lâu lâu Ngoại lấy ra nghe cho đỡ buồn



Khoảng 18h30, mưa nặng hạt. Tôi có thêm một người bạn đồng hành, Nga đi làm về là ra chỗ bà ngay, chúng tôi cùng che cho bà, cùng ướt và cùng lạnh. Bà hài hước "mưa ko fải là trời hành đâu con, mà là tiền hành. Trời mưa vẫn ráng ngồi bán để kiếm tiền thì là tiền hành chứ gì nữa". Ngoại rất lạc quan Ngoại biết ko?




Tối thế này ai thấy được Ngoại?



Thật sự chẳng thấy gì cả, chỉ là 1 cây dù. Vậy mà Ngoại vẫn ráng ngồi bán đến tận 11g đêm



Mưa nhòe đường phố, nhòe ánh điện và nhòe luôn cả Ngoại.


## Ngoại ngồi ngay Trung tâm Hội chợ Triển lãm Quốc tế, đường Hoàng Văn Thụ, quận Tân Bình, Tp. Hồ Chí Minh. Rất mong mọi người khi có dịp đi ngang qua, hãy dừng xe mua giúp Ngoại cái bánh hoặc đơn giản chỉ là trò chuỵên, vì Ngoại ngồi 1 mình buồn lắm.
Bạn nào có đồ cũ, dù, áo mưa, lương thực, thực phẩm, tiền... muốn đóng góp thì liên lạc với Linh nhé, bất cứ hình thức nào, phone, chat, comment blog or YM.

Nhóm Linh & Nga sẽ thăm Ngoại 2 tuần 1 lần, bạn nào muốn tham gia thì comment nhé. Nếu được, mọi người send giúp link này cho bạn bè, người thân dùm nhé


Số ĐT
0979 767 805 (Linh) ; YM: myvitnhep68
Hoặc 0979 860 064 ( Bình ) ; YM: thanhbinhbad1011
0989220466 ( Mỹ Dung) : YM: dungdepvn

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Đàn ông và đàn bà, ai thông minh hơn?

Hasbro, một hãng trò chơi trực tuyến hàng đầu của Mỹ, đã tiến hành cuộc thử nghiệm bằng trò chơi trực tuyến có tên Trivial Pursuit để xem giữa phái mạnh và phái đẹp, ai là người thông minh hơn. Dự kiến, cuộc thử nghiệm sẽ kết thúc vào cuối năm nay.


Phái mạnh và phái đẹp: ai thông minh hơn?

Chúng tôi đưa ra trò chơi này nhằm tìm câu trả lời cho những tranh cãi xem giữa nam và nữ, phái nào thông minh hơn. Chúng tôi hoàn toàn không thiên vị bất cứ bên nào”, Hayden West, giám đốc nhãn hiệu của công ty Hasbro, cho biết.

Tất cả mọi người có thể tham gia trò chơi bằng cách truy cập vào trang web của trivialpursuitexperiment. Sau đó bạn đơn giản chỉ cần nhập giới tính và nickname của bạn để bắt đầu trò chơi.

Mỗi lần trả lời đúng một câu hỏi, bạn sẽ mang về 1 điểm cho đội của bạn. Tổng số điểm của hai nhóm nam giới và nữ giới sẽ được hiển thị ở phần trên của màn hình. Hiện tại, phái đẹp đang dẫn trước với tổng số điểm nhiều hơn so với phái mạnh.

Trong khi một số câu hỏi của trò chơi yêu cầu người trả lời có kiến thức chung tốt, cũng có rất nhiều câu hỏi lại yêu cầu sự suy luận thông minh. Ví dụ, bạn có biết hàng năm quả dừa làm chết người nhiều hơn cá mập? hay bạn có biết rằng mỗi giây trên thế giới có thêm 200 trẻ em được sinh ra?

Một trường hợp có thể xảy ra là những người thuộc nhóm này sẽ giả vờ là thành viên của nhóm đối diện và cố tình trả lời sai câu hỏi với mục làm giảm số điểm của đối phương. Tuy nhiên, điều này đã được nhà sản xuất trò chơi lường trước.

Bạn có thể giả vờ là thành viên của nhóm đối diện, nhưng điều này hoàn toàn không làm ảnh hưởng tới kết quả vì những câu trả lời sai sẽ không bị trừ điểm. Do vậy, thay vì nghĩ tới việc phá hoại đối thủ, bạn hãy có gắng tăng tổng số điểm cho đội của bạn bằng cách trả lời đúng các câu hỏi”, Jack Rigby, phát ngôn viên của hãng Hasbro, nói.

Cuộc thử nghiệm sẽ kết thúc vào ngày 9/12 tới. Khi đó, câu hỏi giữa nam giới và nữ giới, phái nào thông minh hơn sẽ được trả lời một cách rõ ràng.

(Theo Vietnamnet)

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

6 xu hướng truyền thông xã hội năm 2010

Năm 2010, các mạng xã hội thậm chí sẽ càng phổ biến hơn, được ứng dụng trên thiết bị di động nhiều hơn, chiếm ưu thế hơn.

Năm 2009, chúng ta đã chứng kiến tốc độ tăng trưởng theo cấp số nhân của truyền thông xã hội. Theo Nielson Online, chỉ tính riêng Twitter đã tăng 1,382% vào tháng 2 so với cùng kì năm ngoái, đạt hơn 7 triệu lượt truy cập trên tổng số lượt truy cập trong tháng. Trong khi đó, Facebook cũng tiếp tục vượt xa MySpace. Vậy có thể hình dung truyền thông xã hội thế nào trong năm 2010?

Các xu hướng gần chúng ta có thể sớm nhìn thấy trong năm tới là:

1. Các mạng xã hội bắt đầu bớt đi tính xã hội

Với sự phát triển phổ biến hơn của hệ thống mạng xã hội, nhóm, danh mục và mạng ngách, các mạng này bắt đầu trở nên “độc quyền”hơn. Không phải ai cũng có thể nhanh chóng làm quen tính năng mới - tính năng tạo danh mục - của Twitter, và khi các mạng được lan truyền rộng rãi, có khả năng các hành vi của cư dân mạng như “ẩn giấu” đi những thông tin cập nhật sẽ trở nên phổ biến hơn, những thông tin này vốn thường xuất hiện trong tính năng cập nhật tin tức mới của Facebook.

Có lẽ đây chưa hẳn là việc thiếu đi tính xã hội, nhưng nó dường như cho ta thấy việc tách giá trị ra khỏi hệ thống mạng - trong khi loại bỏ những tính năng rườm rà.

2. Các doanh nghiệp tìm kiếm cơ hội mở rộng phát triển

Có tương đối ít các công ty lớn vạch ra các sáng kiến mang tính xã hội vượt xa được các sáng kiến tiếp thị và truyền thông độc đáo. Dịch vụ mới Twelpforce của hãng Best Buy đã huy động hàng trăm nhân viên trợ giúp khách hàng thông qua tiểu blog Twitter. Những nhân viên này được giám sát thông qua một hệ thống tích hợp có tính năng theo dõi những người truy cập. Đây là một dấu hiệu mới cho năm 2010, khi mà các công ty có xu hướng giảm chi phí và dự tính phục vụ khách hàng tốt hơn thông qua việc ứng dụng công nghệ mạng xã hội.

3. Kinh doanh truyền thông xã hội có vai trò ngày càng quan trọng

Các mạng tương đối mới như Foursquare được chào đón nhờ việc tập trung vào tính năng cung cấp mạng cho khu vực và điện thoại di động. Tuy nhiên, trò chơi trong mạng này cũng có chất lượng tương tự đối với cư dân mạng như các mạng khác. Các thành viên tham gia nhận được sự khích lệ và giải thưởng qua từng cấp độ cao hơn. Và công nghệ này nhắc nhở bạn rằng bạn bè của bạn chỉ cách 1 bước là có thể đánh cắp “chức thị trưởng” mong ước của bạn. Khi các doanh nghiệp tìm kiếm cơ hội kinh doanh trong và ngoài mạng, họ có thể áp dụng chính sách “củ cà rốt” để tăng tính cạnh tranh thân thiện.

4. Các công ty sẽ có chính sách truyền thông xã hội (và điều này thật sự cần thiết)

Nếu công ty bạn đang làm việc chưa có một chính sách truyền thông xã hội với những quy định cụ thể về việc “liên kết” với các mạng xã hội khác, điều này rất có thể sẽ thay đổi trong năm tới. Từ việc tự cân nhắc bản thân bạn như một nhân viên trong cuộc cạnh tranh giữa các mạng xã hội, có thể bạn sẽ nhận thấy điều gì là hợp lí cho công ty mình khi đặt chân vào giới truyền thông xã hội.

5. Di động trở thành điểm mấu chốt của truyền thông xã hội

Cùng lúc với việc nghiêm cấm sử dụng các mạng xã hội của khoảng 70% các công ty thì doanh số bán hàng của các loại điện thoại thông minh “smartphone” ngày càng tăng, dường như dân cư mạng sẽ tìm cách “thỏa mãn” cơn nghiện truyền thông xã hội của mình thông qua các thiết bị di động. Thậm chí họ còn tranh thủ cả thời gian nghỉ ngắn ngủi nơi công sở để truy cập vào các mạng xã hội, miễn là tín hiệu di động hoạt động tốt và tránh được tai mắt của công ty. Kết quả là chúng ta sẽ thấy có thêm nhiều phiên bản di động từ mạng xã hội ưa thích.

6. Email không còn là phương tiện duy nhất để chia sẻ

Bài viết “Ứng dụng công nghệ iPhone” của tờ New York Times gần đây mới cập nhật thêm tính năng chia sẻ, cho phép người sử dụng dễ dàng chia sẻ một bài báo thông qua các mạng xã hội như Facebook, Twitter. Nhiều website cũng đã ứng dụng tính năng này, và rất có thể tính năng này sẽ trở thành trào lưu chính trong hành vi của cư dân mạng thay cho thói quen sử dụng email trước kia. Và chắc hẳn những nhà cung cấp nội dung sẽ rất hài lòng khi khiến họ lựa chọn theo cách này.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

Bảo vệ mắt khi làm việc với máy tính

Trong thời đại ngày nay, chúng ta không thể thiếu máy vi tính trong công việc. Song bạn phải chú ý việc bảo vệ đôi mắt của mình bằng những biện pháp hữu hiệu sau đây:

1. Trong khi làm việc thỉnh thoảng rời mắt khỏi màn hình

Làm việc trên máy vi tính đòi hỏi bạn phải nhìn vào màn hình với khoảng cách không đổi trong quãng thời gian dài. Vì thế, bạn nên đổi hướng nhìn thay cho việc tập trung nhìn vào một điểm.

Khi rời mắt khỏi màn hình trong ít giây, bạn hãy tập nhìn vào các điểm ở xa. Đây là cách hữu hiệu nhất để thư giãn đôi mắt.


Màn hình được đặt cách mắt từ 45 đến 60 cm là hợp lý nhất

2. Đặt màn hình máy tính ở vị trí thích hợp

Màn hình được đặt cách mắt từ 45 đến 60 cm là hợp lý nhất. Các thầy thuốc nhãn khoa cho rằng, bạn nên chọn bàn và ghế máy tính phù hợp với kích thước cơ thể của mình.

Khi ngồi làm việc với máy tính, phải giữ cho tư thế hướng thẳng về phía trước. Nếu bạn đặt máy tính lệch với tầm nhìn, khiến cho cơ mắt phải hoạt động căng hơn, làm ảnh hưởng đến thị lực của mắt.

3. Ánh sáng phù hợp

Ánh sáng nơi làm việc nên có độ chiếu sáng vừa phải sẽ có lợi cho sức khoẻ của mắt. Nên nhớ rằng, màn hình vi tính đã tự phát ra ánh sáng đủ để bạn nhìn.

Nếu bạn làm việc ở văn phòng với ánh sáng điện quang thông thường, nên sử dụng thêm một chiếc đèn bàn nhỏ để sử dụng máy tính.

4. Thư giãn giữa giờ làm việc

Theo các chuyên gia, cứ 40 đến 50 phút bạn nên nghỉ mắt rời khỏi màn hình trong khoảng 5 phút. Trong quãng thời gian ngắn đó, cơ thể cần được bổ sung ôxy bằng cách hít thở thật sâu và uống một ít nước.

Thông thường, các phòng đặt máy tính thường khô ráo, vì thế, chớp mắt thường xuyên cũng là một cách hữu hiệu để hồi phục mắt và tránh khô mắt. Ngoài ra các hoạt động khác như đi lại, vận động cũng giúp giảm căng mỏi mắt.

Trên đây là những phương pháp đơn giản, hiệu quả để bảo vệ đôi mắt mà không phải ai khi làm việc với máy vi tính cũng biết. Bảo vệ đôi mắt là giữ gìn vẻ đẹp và phòng chống lão hoá cho bạn.

Việc tiếp xúc với máy tính hàng ngày là điều không thể tránh khỏi, vì vậy hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tốt khi sử dụng máy vi tính.

BACSI.com (Theo PNVN)