Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc và suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc và suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011

Những hòn sỏi diệu kỳ

{VnTim™} Một nhóm người trên đường đi tìm miền đất của thịnh vượng và hạnh phúc, tình cờ gặp một nhà thông thái, bèn xin ông lời khuyên.

Những hòn sỏi diệu kỳ

Nhà thông thái trả lời:

- Ngay trên lối đi này, các ngươi có thể tìm thấy hạnh phúc, nhiều khi có cả sự tiếc nuối nữa, bằng cách nhặt những viên sỏi trên đường cho vào túi, sáng hôm sau hãy nhìn lại những gì mình nhặt được.

Nhóm người nọ thất vọng khi nghe câu trả lời của nhà thông thái,bởi xem ra nó chẳng định hướng được gì cho họ trong việc tìm ra miền đất họ muốn đến. Tuy nhiên, trong số họ có những người tò mò thử nhặt viên sỏi, rồi tiếp tục cuộc hành trình.

Những hòn sỏi diệu kỳ Những hòn sỏi diệu kỳ

Sáng hôm sau, khi sắp xếp lại hành trang, họ chợt nhận thấy mỗi viên sỏi hôm trước đều biến thành một viên kim cương. Họ rất đổi vui mừng, nhưng lại buồn và tiếc rẻ vì hôm qua đã không chịu nhặt nhiều sỏi hơn.

Cuộc sống của chúng ta cũng giống như cuộc hành trình của những người trong câu chuyện trên.

Những hòn sỏi diệu kỳ

Những viên sỏi trên đường là chính những kiến thức, là vốn sống mà chúng ta thu thập trên đừong đời. Kiến thức hôm nay có thể nhỏ nhặt,cho đến một ngày kiến thức ấy bổng trở nên vô cùng quý giá đối với bạn.

Sao không góp nhặt những kiến thức nho nhỏ trong cuộc sống hằng ngày từ kho tàng vô giá quanh bạn: Một câu danh ngôn hay, những kinh nghiệm sống bạn được chia sẻ, hoặc bài học rút ra từ một cuốn sách mà bạn tâm đắc? Hãy sống hết mình và không lãng phí thời gian, kim cương sẽ đến!


Những hòn sỏi diệu kỳ

Thả một Hòn sỏi và lời nói

VnTim™ Hòn sỏi và lời nói liệu có mối quan hệ nào không và có gì đán để ta lưu tâm?
Hòn sỏi là mmotj vật vô chi vô giác còn lời nói là của con người phát ngôn ra nên nó mang cái hồn, cái cắc thái của người nói.
Vậy khi Thả một Hòn sỏi và lời nói có gì giống và khác nhau, có gì đáng để ta lưu tâm, đáng để ta suy nghĩ?

Thả một Hòn sỏi và lời nói

Thả một hòn sỏi vào trong nước: một tiếng bắn toé lên, rồi chìm nghỉm.
Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn.
Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.

Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.
Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi

Thả một Hòn sỏi và lời nói

***
Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…
Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.

***
Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi...
Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.
Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.

Thả một Hòn sỏi và lời nói

***
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.
Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.
Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.

***
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;
Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi
Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái
Có thể nghe thấy trên hàng hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi

Đọc và suy ngẫm nhé các bạn của VnTim™

Thả một Hòn sỏi và lời nói

Thứ Hai, 7 tháng 6, 2010

Cùng ăn nhé đồng nghiệp

VnTim™<> Ko cần nhiều từ ngữ mà sâu lắng thật!

tìm được 1 cảm giác ấm áp nơi trái tim, sự tự hào cùa lòng bao la của người Việt... có lẽ những trang mở đầu của làng truyện tranh Việt Nam bắt đầu từ những trang ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa như thế


CÙNG ĂN NHÉ, ĐỒNG NGHIỆP

VnTimTM Tac gia Awesome

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

Những quy luật cuộc sống

VnTim™  ^-^ Cuộc sống luôn có những quy luật. Nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi ý nghĩa những quy luật đó là gì? Nếu để ý, bạn sẽ khám phá ra rất nhiều điều thú vị.

Nguyên lý bông tuyết: Một bông tuyết nhỏ nếu để riêng thì sẽ mãi chỉ là bông tuyết nhỏ, và nó sẽ bị tan chảy nhanh chóng. Nhưng nếu chúng ta gom nó lại và cho lăn thì dần dần nó sẽ trở thành quả bóng tuyết cực lớn. Lúc đó chúng ta có thể làm được rất nhiều thứ như nặn người tuyết, làm bóng tuyết… Cuộc sống của chúng ta cũng vậy. Nếu cứ nằm im không hòa nhập vào cộng đồng thì chúng ta cũng giống như bông tuyết kia tan ra nhanh chóng và không còn ý nghĩa tồn tại. Khi biết gắn kết, chúng ta sẽ lớn lên.  Mặc dù trong quá trình lăn, chúng ta có thể bị đau do va đập nhưng quá trình đó với những khó khăn sẽ làm chúng ta trưởng thành và lớn lên. Nếu ta không chuyển động, cuộc sống vẫn tiếp tục chuyển động và chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau.

Nguyên lý đồng hồ: Trong tác phẩm “Nếu chuyện đó là có thật” (tác giả Mark Levi) nguyên lý chiếc đồng hồ đã được tác giả gửi gắm qua lời tâm sự của nhân vật nữ chính khi sắp phải rời xa thế giới. “Hãy tưởng tượng bạn tham gia một trò chơi và trúng thưởng. Một ngày, ngân hàng cho bạn 86.400 USD và điều kiện là bạn phải tiêu hết số tiền đó trong vòng một ngày. Nếu để sang ngày thứ hai toàn bộ số tiền đó sẽ bị lấy đi. Vì vậy hãy cố dùng những đồng tiền của mình để đầu tư có lãi. Ngân hàng đó chính là thời gian. 86.400 USD chính là số giây mà bạn được thời gian cho mỗi ngày. Ai cũng có 86.400 giây nhưng quan trọng là ai sẽ dùng nó tốt hơn để khi hết ngày bạn biết rằng mình không phải là tay trắng”. Vì vậy ngay từ bây giờ mỗi khi thức dậy bạn hãy tự hỏi hôm nay mình sẽ đầu tư thời gian làm gì? Hãy vạch ra những thứ cần làm và cuối ngày tổng kết lại xem bạn đã làm được những gì và bạn là nhà đầu tư tài ba hay thua lỗ.

 


Nguyên lý chiếc bút chì: Nguyên tắc của chiếc bút chì là khi viết sai chúng ta hoàn toàn có thể xóa bỏ. Cuộc đời cũng vậy. Nếu bạn làm sai hãy đừng ngại ngần làm lại. Cho dù chỗ giấy bạn tẩy không được như cũ nhưng quan trọng là bạn đã viết trên đó những dòng chữ đúng




Nguyên lý Boomarang: Bạn có để ý đến vũ khí của người thổ dân da đỏ chưa? Nó có hình cái liềm. Khi quăng đi thì nó sẽ quay trở lại, tên của nó là Boomarang. Bạn biết không cuộc đời cũng có những quy luật tương tự như thế. Khi bạn cho thì cũng có nghĩa là bạn đang nhận, bởi yêu thương cho đi là yêu thương lại về.

Trẻ em: Đôi khi chúng ta tự hỏi trẻ em có phải là món quà vô giá mà thượng đế ban cho chúng ta không? Và ý nghĩa của món quà vô giá đó là gì? Một đạo diễn lừng danh của Hollywood đã nói, “Tôi thích làm phim cho trẻ em vì khi trẻ em làm sai, câu chuyện kết thúc thì ta hiểu rằng mọi thứ vẫn có thể làm lại từ đầu”. Trẻ em luôn nói, “mai này con lớn con sẽ… con sẽ…” nghĩa là trẻ em luôn sống với tương lai. Người trẻ sống với hiện tại khi luôn phải lo lắng cho cuộc sống mưu sinh khó khăn. Còn người già thì lại sống với quá khứ “trước đây tôi thế này… thế này”, “Giá mà trước kia tôi thế này… thì…” Thế giới có trẻ em để người trẻ vui sống với hiện tại, người già nhìn thấy quá khứ và thế giới có tương lai. 




Bạn thấy đấy, có những nguyên lý thật đơn giản nhưng đôi khi chúng ta lại không nhìn thấy hoặc không bao giờ nghĩ đến. Nó đơn giản như sự tồn tại của chính bản thân bạn. Bạn tồn tại vì bạn là niềm vui, là hạnh phúc của những người yêu thương bạn.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Bao giờ em lớn?

VnTim™ ^-^
Ngày xưa có cái bánh mì chị ăn không hết, cất trong lồng bàn mà hôm sau bị kiến bu, bố tiếc rẻ đem thổi sạch hết kiến rồi cho vào nồi hấp lại... Thế là bố đỡ cho mẹ một lon gạo phần bữa trưa của bố. Đâu như con bây giờ...
Bao giờ em lớn?
Ngày xưa có cái bánh mì chị ăn không hết, cất trong lồng bàn mà hôm sau bị kiến bu, bố tiếc rẻ đem thổi sạch hết kiến rồi cho vào nồi hấp lại... Thế là bố đỡ cho mẹ một lon gạo phần bữa trưa của bố. Đâu như con bây giờ...

Mẹ đi dạy học, đan thuê... lương ba cọc ba đồng... Cố gắng mua đc cái đùi gà về nấu cháo cho chị ăn. Để trên bàn quay qua quay lại mà con mèo nó tha mất. "Anh Ki" gầy còm đuổi bằng được mang cái đùi gà về trước sân trả mẹ. Nó cũng đói lắm mà nó đâu dám ăn... Mẹ nhặt lên, rửa sạch và kho lại... Hôm ấy, chị vẫn có thịt gà ăn. Đâu như con bây giờ...

Đôi dép mẹ đứt đến ba bốn lần, đến khi không thể khâu thêm được nữa mẹ mới thay đôi mới. Ông trẻ có cái quần cũ rách một miếng, mẹ xin về cắt ra may đc cho chị thêm cái áo... Mọi thứ đều phải tằn tiện đến từng li... Đâu như con bây giờ...

Nhà ọp ẹp mượn của ông bà, mùa đông gió lùa buốt thấu xương. Gầm giường cao, đệm lại ko có, chỉ có cái chăn chiên mà mặc bao nhiêu áo quấn vẫn thấy lạnh... Bố, mẹ và chị đã ngủ trên cái giường ấy biết bao năm trời... Đâu như con bây giờ...

Chị có cái quần mặc đi mặc lại đến mục vải... Dù mẹ đã vá, đã khâu nhưng một lần đi học nó vẫn rách... Bạn bè cười chê. Chị xấu hổ, chị khóc... Mẹ cắn răng mua cho chị bộ quần áo mới... Đâu như con bây giờ...

Đâu như con bây giờ đồ ăn không hết đem đổ đi... Đâu như con bây giờ chăn ấm đệm êm mà vẫn không vừa ý... Đâu như con bây giờ quần áo tủ nọ tủ kia mà vẫn chưa hài lòng... Đâu như con bây giờ đầy đủ sung túc rồi nên không biết cảm giác đói khổ xưa kia, không biết bố mẹ đã oằn lưng gánh vác thế nào để mang lại những gì con có...

Cùng là con, nhưng con và em sinh ra đã sống trong đầy đủ sung túc, còn chị thiệt thòi từ khi còn trong bụng mẹ đến khi trưởng thành... Có lẽ vì thế mà chị biết chịu đựng và nhường nhịn hơn con...?

Những điều ấy con đã được nghe từ rất lâu, vậy mà tại sao đến giờ con mới ngồi ngẫm nghĩ? Tại sao đến giờ xa mẹ rồi con mới nhận ra mẹ vẫn khổ ngay cả khi gia đình mình giàu có... Tại sao đến giờ con mới nhận ra con đã quá may mắn, may mắn hơn chính những người trong gia đình mình, rất nhiều...

Đến khi nào con mới lớn đây?


VnTim™ Theo cafeviahe

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2009

Bài học tư 2 trận Đế chế-AOE

Chương I: Sự khởi đầu

Câu chuyện bắt đầu khi một học sinh nhận được giấy báo trúng tuyển đại học.Vậy là chàng cũng sắp trở thành sinh viên như bao người khác và tất nhiên chàng cũng phải học những “thói quen” của sinh viên như :bia và game...

Ngày ấy ,đế chế còn đang rất thịnh và chàng cũng phải học đế chế.Sau 1 tuần để làm quen xem nhà BS đựng gỗ hay đựng thịt,nhà BG đựng quả hay đựng hươu chàng cũng được xếp vào hàng biết đánh.Lúc đó,bất kể ai lên đời III dưới 15:00 đều được liệt vào loại “máu mặt” của quán. Chàng bắt đầu nghiên cứu về đế chế,chàng đọc help,chàng vào mạng, chàng thí nghiệm.Bài học đầu tiên mà chàng rút ra là muốn lên đời sớm thì ko được xây ruộng,với việc ấn lên đời III ở 12:00 chàng tự cho mình là “cao thủ”.Chàng rất thích đánh lạc đà vì có thể kết thúc nhanh chóng ,vả lại ở quán chẳng ai biết là lạc đà đánh thắng ngựa chém cả.
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng để nói cả cho đến một hôm chàng gặp một người đã làm nên bước ngoặt đầu tiên của chàng.

Chương II:Bước ngoặt đầu đời

Đó là một ngày hè nóng nực,một dáng người mảnh khảnh bước vào trong quán.Người đó nhìn qua một lượt rồi cất giọng nói trong và nhẹ như con gái: ” Ở đây có ai thích chơi đế chế ko nhỉ? ”-Giời ạ,đi đâu ko hỏi lại hỏi đúng chỗ này.Và chàng bắt đầu nghĩ đến việc tên tuổi của mình lại sắp có thêm một người biết đến.

Trận thứ nhất,chàng thua-có lẽ do ko may.Trận thứ 2 chàng vẫn thua rồi đến trận thứ 3,chàng chết 2 phu đi dò lúc đầu mà vẫn chưa tìm thấy cái gì để cho vào bụng cả.Bực mình,chàng resign.

Chàng nhìn sang nhà đối phương: Ô kìa,sao lại có 5 con hươu đang phơi xác ỏ nhà chủ.Chẳng nhẽ hiện ra là đã có hươu sát nhà chủ sao? Không thể,không thể như vậy được.Chàng hỏi, rồi chàng tự trả lời.Chàng kéo nhẹ thằng bạn đang bắn haft-life bên cạnh bảo nó vào chơi thay chàng rồi chàng bí mật lẻn sang dãy máy bên kia.Thật kỳ diệu,chỉ với một con phu và những động tác 1-space liên tục ,những chú hươu cứ thi nhau chạy về nhà chủ rồi nằm lăn ra đó.Chà! thế này thì quá lợi vì chưa đủ 120 wood đã có 2 đội phu làm thịt rồi.Không còn nghi ngờ gì nữa,đây chính là “bí kíp” mà ta cần học,ông Trời đã cử người đến dạy cho ta biết ta phải làm gì để trở nên mạnh nhất ,đó là số phận.

Sau một tiếng “ Eureka”,chàng phi như bay về nhà để luyện “bí kíp” mới.Đêm đó,chàng suy nghĩ :thực chất của lùa hươu là đứng sau lưng để lùa nó về.Còn khi phi voi thì ngược lại,phu đứng trước để gọi voi lại.Lùa hươu có vẻ khó hơn mà còn làm được thì gọi voi cũng làm được.Chàng mất cả tuần chỉ ngồi nhà để luyện tập và kết quả thật khả quan:chàng bắt đầu ấn lên đời III ở đầu 10:00 rồi sau đó là đầu 9:00.Chàng ngày càng tiến dần đến giới hạn của việc lên đời. “ Trời ạ! bây giờ ai có thể là đối thủ của mình đây”,chàng mỉm cười mỗi khi nghĩ về điều đó.Quả là với tần suất ấn lên đời “ổn định” ( trung bình 5 trận thì 1 trận ấn ở đầu 9:00,3 trận ấn ở đầu 10:00 còn 1 trận thì thường bị lỗi nên muộn hơn) cũng đủ để chàng làm “bá chủ” cái xứ mù này.Sở trường đánh lạc đà của chàng được yếu tố lên đời sớm hỗ trợ càng trở nên lợi hại hơn bao giờ hết.

Chương III: Vỡ mộng

Khi mà lạc đà đã chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim chàng thì cũng là lúc chàng nhận ra mặt trái của tấm huy chương.Đó là một trận đấu chàng cầm Cartha ấn lên đời III ở 10:22 nhưng ko đánh nổi nhà Assyrian vì đối phương kết hợp cung R và hoplite.Chỉ với 4 con hoplite đã nâng cấp sang nhà mà chàng đã phải “bỏ nhà lũ trẻ lơ thơ chạy”.Khổ nỗi trước đây có ai chịu nổi đòn “phủ đầu” của chàng đâu nên chàng ko có kinh nghiệm “chạy nhà” và kết quả thì các bạn cũng đoán ra rồi đó.Đêm đó lại là một đêm không ngủ với chàng.Trằn trọc,băn khoăn,suy tính và chàng đã nhận ra lạc đà hoàn toàn vô dụng với những kẻ biết bo nhà.

Cũng từ đó ,chàng thích đánh ngựa cung R hơn vì vừa đánh vừa có thể phát triển được.Giờ thì bo nhà,đấu cung mới thực sự trở thành điểm mạnh của chàng.

Chương IV: Sự trưởng thành

Vào một đêm trời mưa,khi mà màn đêm đang choàng cái áo màu đen huyền ảo của mình lên vạn vật.Đâu đó lách tách tiếng hạt mưa rơi trên những chiếc lá non,chiếc lá cong mình làm dáng, giọt mưa lăn tròn rớt xuống hoà mình vào dòng nước.Ánh đèn đường gượng sáng như muốn xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm.Tiếng bước chân vội vã của ai đó vừa hoàn thành công việc đang tìm về mái ấm.Bỗng chốc,không gian ấy bị khuấy động bởi tiếng va chạm giữa một vật bằng plastic và một vật bằng gỗ ép.Đó là tiếng chuột máy tính đập vào bàn.Thì ra ,chàng ở đó,trong quán game của chàng,và điều quan trọng là chàng ...toàn thua.Lần đầu tiên chàng thấy được sức mạnh của một loại quân mà trước đó chàng chưa bao giờ chơi: quẩy đá.Ra đây là điểm yếu của chàng.Vì từ trước đến nay chỗ chàng toàn chơi đời III chứ có chơi đời II bao giờ đâu.Một tháng-đó là khoảng thời gian để sau đó chàng tự hào mà rằng giờ chàng đã có thể chơi ở bất kì đời nào,map nào.Chảng cảm thấy mình đã trưởng thành.

Chương V : Cuộc gặp gỡ kì lạ

Chàng dần đắm chìm vào những cuộc đấu ăn tiền tưởng chừng như không bao giờ ngớt.Ban đầu chàng chơi với khách ở quán quen rồi sau đó chàng đi đến những nơi xa hơn.Thậm chí nhiều lúc chàng “kinh doanh” với cả bạn bè.Và quả là lúc đó không có nhiều cao thủ nên chàng đi hết từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.Chàng cứ dần rơi sâu hơn vào cái vòng xoáy ấy cùng với sức quay khủng khiếp của nó.Đã nhiều lần chàng tự nhủ phải chấm dứt tình trạng này nếu không muốn bị nhà trường cho “tốt nghiệp sớm” song chàng đã không đủ bản lĩnh.Mỗi lần như thế chàng lại bào chữa rằng đó chỉ là do chí tiến thủ để mong tìm đối thủ xứng đáng.Có lẽ câu chuyện về chàng sẽ kết thúc ở đây với dấu ba chấm nếu như chàng không gặp được “người ấy”-kẻ đã chỉ ra cho chàng giá trị mà chàng cần theo đuổi.

_Này ông anh ơi,đấu đế chế không?
_Đấu vui àh?
_Đấu vui chán lắm,độ một tí cho hay.
_Cũng được.Bao nhiêu một trận?
_20.000 thôi,thích sẽ tăng sau.
_ok.Lập mạng đi,mỗi người gọi bản đồ một lần nhé.

Nếu bây giờ có ai hỏi về trận đấu đó,chàng sẽ nói chàng không nhớ.Thực ra,chắc hẳn chàng sẽ không bao giờ quên được cảm giác lúc đó,một cảm giác nể phục.Không, chính xác là sợ hãi.”Mạnh qúa,mình gần như không có cơ hội”.

Lần đầu tiên chàng thấy có người coi trọng đá hơn vàng,trận thứ nhất kết thúc khi trên bản đồ còn gần như nguyên vẹn vàng nhưng... không còn một bãi đá(chòi rất đắt).Sức mạnh của chòi và thành thật kinh khủng.Chàng bị vây đánh từ đời II,phu thì bị nhốt trong các “trại tập trung”,đến khi lết lên đời III đào được ít vàng thì...hết gỗ để gọi pháo.Trận thứ hai kết thúc còn đáng sợ hơn vì đối phương gọi bản đồ island.Chàng hết sạch phu khi chưa có transport để chạy trốn. 40.000 với chàng lúc đó chẳng đáng bận tâm bởi chàng vẫn chưa hoàn hồn sau 2 trận thua chóng vánh đến như vậy.Người ấy chỉ yêu cầu chàng trả tiền 2 ván đánh(quá ít) rồi lặng lẽ rời khỏi quán.

Quả là “Hữu duyên thiên lý năng tư ngộ”-1 tháng sau chàng gặp lại cố nhân trong một cửa hàng sách cũ.Chàng tiến lại gần bắt chuyện.Người ấy chỉ mỉm cười và nói:“ Con người ta thật quá ngốc nghếch khi cứ tự cho mình là giỏi nhất.Không mong làm kẻ anh hùng,chỉ mong làm kẻ chỉ đường mà thôi”
rồi cũng như lần trước,người ấy kéo mũ xuống che đi đôi mắt chứa nhiều ẩn ý và lặng lẽ rời khỏi quán.

Lời kết: Nếu bây giờ bạn hỏi chàng có phải là cao thủ không,chàng sẽ lắc đầu mà rằng: hãy dành câu hỏi đó cho một người khác không phải tôi.Giờ đây,lịch sử dường như đang tái hiện.Chàng lại lang thang trên con đường vô tận để tìm kiếm những anh hùng.Nhưng không giống với lần trước bởi lần này chàng đi tìm những anh hùng “lạc lối”.
Sưu Tầm

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

Đọc và suy ngẫm

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.


Đọc xong đoạn thơ trên bạn nghĩ gì ......?